Khám phá bí ẩn kinh hoàng về một kẻ sống sót sau thảm họa MH17 nhờ bản giao kèo với thực thể trong gương, để rồi rơi vào vực thẳm của sự điên loạn.

Suốt 10 năm ròng rã, tôi bị giam cầm trong bốn bức tường trắng toát của căn phòng đệm. Thế giới của tôi thu bé lại bằng những viên thuốc đắng ngắt, thứ mà các bác sĩ dùng để biến sự thật thành những lời nói dối đầy mị hoặc. Nhưng hôm nay, khi những lớp sương mù của hóa chất tạm thời tan biến, tôi đã chạm được vào chiếc máy tính này để gửi đi một lời cảnh báo từ vực thẳm: Đừng bao giờ nhìn quá lâu vào đôi mắt mình trong gương.
Nghi lễ của bóng tối
Mọi chuyện bắt đầu từ hơn một thập kỷ trước, trong căn phòng tắm cũ kỹ của cha mẹ tôi. Tôi đứng đó, cầm trên tay cuốn nhật ký hoen ố của bà nội, tim đập thình thịch theo nhịp điệu của một thứ tò mò chết người. Bà đã viết về nó, về một sự rung cảm kỳ lạ trong dạ dày khi ta nhìn xoáy sâu vào đồng tử của chính mình cho đến khi khuôn mặt ấy không còn là của ta nữa.
"Mirror mirror, help me see clearer" (Gương thần, gương thần, hãy giúp con nhìn rõ hơn) – Tôi thì thầm lần thứ nhất. Không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Lần thứ hai... lần thứ ba... lồng ngực tôi nặng trĩu như có tảng đá ngàn cân đè sập xuống. Tại sao tôi lại chần chừ? Bà đã dặn phải là năm lần. Đôi mắt trong gương dường như đang cười nhạo sự hèn nhát của tôi, nó khích lệ, nó mời gọi tôi bước qua ranh giới của sự bình thường.
Khi câu chú thứ năm vừa dứt, một luồng khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi tôi, sạch sẽ và sắc lẹm như một buổi sáng mùa đông chết chóc. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng thở dốc nặng nề của chính tôi. Gương mặt trong gương vẫn là tôi, nhưng đôi mắt... thứ nằm đằng sau đôi mắt ấy đã thay đổi.
Tiên đoán từ cõi hư vô
“Hỏi đi,” một giọng nói thì thầm, không phát ra từ cổ họng mà vang lên ngay trong đại não tôi. Tôi run rẩy: “Ngươi là ai?”. Nó trả lời: “Ta là ngươi, nhưng cũng không phải là ngươi.”
Thực thể ấy bắt đầu ban phát những ân huệ quỷ quái. Nó nhắc tôi về quy luật của những ngày Chủ Nhật, về việc tôi đã quên mất những gì. Và rồi, nó đưa ra lời cảnh báo đầu tiên khi tôi hỏi về chuyến du lịch sắp tới: “Ngươi sẽ hối hận.”
Tôi đã không tin, cho đến khi bị giữ lại ở cửa an ninh sân bay vì một sai sót giấy tờ ngớ ngẩn. Tôi lỡ chuyến bay. Chuyến bay mang số hiệu MH17. Đúng vậy, chính là chuyến bay định mệnh bị bắn hạ trên bầu trời Ukraine. Khi nhìn thấy dòng tin tức trên tivi, máu trong người tôi như đông cứng lại. Sự tồn tại của "nó" không phải là ảo ảnh. Nó là một vị thần... hoặc một con quỷ bảo hộ.
Cái giá của sự nhìn thấu
Để giữ cho sự kết nối luôn mạnh mẽ, nó yêu cầu tôi phải "vứt bỏ chúng đi". Tôi biết nó ám chỉ điều gì – những hộp thuốc an thần mà bác sĩ kê đơn để điều trị chứng hoang tưởng của tôi. Đêm đó, tôi lén vứt bỏ hộp nhựa nhỏ vào thùng rác. Tôi chọn bóng tối để đổi lấy sự thông suốt.
Những tuần sau đó, thế giới hiện ra rõ ràng đến mức đáng sợ. Nó thì thầm vào tai tôi về những âm mưu chính phủ, về những cuộc chiến chưa xảy ra, và về những kẻ đang "theo dõi" tôi. Mỗi lần nó xuất hiện, thời gian dường như trôi nhanh hơn, đôi chân tôi đau nhức như vừa đi bộ hàng dặm trong cõi mộng, và ánh sáng bên ngoài cửa sổ luôn lịm tắt nhanh chóng.
Nhưng rồi, nó nhắc đến em gái tôi. "Con bé đã biết," nó rít lên khi tôi soi mình qua chiếc gương bỏ túi trong lớp học. Sự thỏa mãn trong gương biến thành một cái nhíu mày đầy đe dọa. "Nếu ta đi, kẻ khác sẽ đến. Ta cần ngươi. Ngươi cần ta."
Hồi kết đẫm máu
Chiều hôm ấy, em gái tôi ôm lấy vai tôi trong căn bếp, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và yêu thương. "Đừng giống như bà nội," con bé khẩn cầu, "Anh đứng trước gương hàng giờ mỗi ngày. Em phải giúp anh."
Trong khoảnh khắc ấy, bàn tay tôi như có một ý chí riêng, tự động rút chiếc gương trong túi ra. “Cứu ta,” giọng nói trong gương rên rỉ đầy thảm thiết. Tôi nhìn vào khuôn mặt đầy yêu thương của em gái, rồi nhìn vào nụ cười vặn vẹo của chính mình trong mặt kính.
“Cứu ta bằng cách nào?” tôi thì thầm.
“Hãy để đó cho ta.”
Họ nói rằng tôi đã sát hại con bé. Họ nói tôi là một kẻ điên loạn mất kiểm soát. Nhưng tôi biết, khi những liều thuốc giảm xuống, tôi lại thấy nó – nụ cười ấy trong gương, thì thầm rằng tôi chẳng làm gì sai cả. Nó chỉ giúp tôi loại bỏ những kẻ cản đường sự thật.
Hãy nhớ lấy lời tôi, nếu bạn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong bụng khi đứng trước gương, hãy quay đầu đi. Đừng bao giờ cầu xin để được nhìn thấy rõ ràng hơn.
Bí ẩn về thực thể trong gương là gì?
Thực thể này tự nhận là "phần không phải là người" của chính chủ thể, chỉ xuất hiện vào các ngày Chủ Nhật và yêu cầu sự lặp lại của câu chú 5 lần để chiếm hữu nhận thức.Tại sao nhân vật chính lại thoát chết trong vụ MH17?
Nhờ lời cảnh báo "Ngươi sẽ hối hận" từ gương, nhân vật chính đã bị vướng vào rắc rối giấy tờ và lỡ chuyến bay định mệnh này, củng cố niềm tin mù quáng vào thực thể.Mối liên hệ giữa người bà và lời nguyền này?
Người bà quá cố cũng từng thực hiện nghi lễ này và để lại nhật ký. Bà được cho là đã trải qua tình trạng tâm thần tương tự trước khi qua đời, ám chỉ đây là một lời nguyền gia tộc.Cái kết thực sự của người em gái?
Dưới sự thao túng của thực thể (hoặc sự điên loạn do ngưng thuốc), nhân vật chính đã ra tay với em gái mình để "cứu" lấy thực thể trong gương khỏi sự can thiệp của gia đình.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - K-H_Alsbjerg



