Bạn nghĩ mình đã thoát khỏi thị trấn Brackenwyll? Hãy lắng nghe tiếng mổ nhịp nhàng từ phía sau cốp xe. Một câu chuyện ám ảnh về thực tại bị bóp méo.

Lời Nguyền Từ Những Chiếc Lông Vũ
Có những nơi trên bản đồ này không nên tồn tại, và Brackenwyll là một trong số đó. Tôi đã lái xe điên cuồng, đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch, cố gắng để lại sau lưng cái thị trấn kỳ quái nơi con người ta hành xử như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, dù bầu trời trên đầu họ đặc quánh những bóng đen sải cánh.
Con đường phía trước dường như bất tận. Sương mù giăng kín ở một độ cao không đổi, những hàng cây lướt qua lặp lại một cách máy móc như một cuốn phim bị lỗi. Tôi đã đi ngang qua tấm biển tên thị trấn từ rất lâu rồi: "Chào mừng đến với Brackenwyll - Hy vọng bạn thích câu cá!". Một lời chào đón nồng hậu nhưng giờ đây nghe như một lời mỉa mai cay độc. Tôi không đi câu, tôi đang chạy trốn để không trở thành con mồi.
Nhưng bóng tối không buông tha dễ dàng như vậy. Những chiếc lông vũ đen kịt bắt đầu xuất hiện. chúng không rơi xuống từ bầu trời, chúng hiện ra. Một giây trước con đường còn rõ ràng, giây tiếp theo, kính chắn gió đã bị che phủ bởi một lớp lông dày đặc, nhầy nhụa và trườn bò lên nhau như thể chúng đang sống. Cần gạt nước bất lực trước cơn thủy triều đen ngóm ấy. Tôi nhấn ga, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực, cảm giác chiếc xe đang bị nuốt chửng bởi một thực thể khổng lồ không hình hài.
Kẻ Giả Dạng Dưới Lớp Da Người
Mọi thứ đột ngột dừng lại. Âm thanh tắt lịm. Những chiếc lông vũ biến mất như chưa từng tồn tại. Và kinh hoàng thay, tôi lại thấy mình đang đỗ ngay trước căn nhà đó. Cùng một vị trí, cùng một góc độ. Động cơ vẫn nổ máy. Tôi đã cố trốn chạy hàng chục lần, và mỗi lần kết thúc bằng việc quay trở lại điểm bắt đầu. Vòng lặp này dường như là một nhà tù không lối thoát.
Lần cuối cùng tôi thử lại, có một bóng người đứng giữa đường. Qua làn sương mù, vóc dáng ấy, bộ quần áo ấy... trái tim tôi thắt lại. Là cha tôi. Ông đứng đó, bất động. Khi ông bước lại gần và tự ý mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, tôi nhận ra sự sai lệch rùng mình. Đôi mắt ông không hề di chuyển theo khuôn mặt, chúng cố định một cách tàn nhẫn vào tôi. Và dưới lớp da mặt ấy, có thứ gì đó đang chuyển động, luồn lách như những sinh vật nhỏ bé đang cố tìm đường thoát ra ngoài.
"Con đang hỏi sai câu hỏi rồi," thực thể mang hình dáng cha tôi thầm thì bằng một giọng nói lạnh lẽo từ vực thẳm. "Con nên hỏi khi nào. Khi nào con nghĩ mình đã thực sự đặt chân đến đây?"
Sự thật vỡ òa như một gáo nước lạnh. "Mày đã giết một trong những con mắt của ta," nó nói. Con quạ. Tôi đã can thiệp vào một trật tự mà tôi không hề thấu hiểu. Nó nhìn tôi, một cái nhìn xuyên thấu linh hồn, và rồi gầm lên một mệnh lệnh kinh hoàng: "TỈNH DẬY ĐI!"
Tiếng Mổ Trong Bóng Tối
Thế giới sụp đổ. Tôi thấy mình nằm trên đất lạnh, trong một khoảng trống giữa rừng. Ngôi nhà im lìm đứng đó như một ngôi mộ cổ. Phía trên tôi, hàng trăm, hàng ngàn con quạ đang đậu kín các cành cây. Một con quạ khổng lồ, lớn hơn tất cả, bước ra khỏi bóng tối. Đôi mắt nó rực lên một sắc xanh dương ma mị.
Tôi đã ném một viên đá, tôi đã chạy trốn trong sự tuyệt vọng cùng cực. Tôi lao vào xe, đạp lút ga và lần này, tấm biển Brackenwyll đã thực sự lùi xa. Không còn lông vũ, không còn sương mù, chỉ còn con đường cao tốc thênh thang dưới ánh đèn vàng vọt.
Tôi cứ ngỡ mình đã thoát. Tôi định ghi lại những dòng này để làm bằng chứng rằng nơi đó có thật, rằng tôi vẫn còn sống. Nhưng không gian yên tĩnh của chiếc xe bỗng bị phá vỡ. Một âm thanh nhỏ, đều đặn, phát ra từ phía sau.
Cộp. Cộp. Cộp.
Đó không phải là tiếng động cơ. Đó là tiếng mổ. Một thứ gì đó đang mổ nhịp nhàng từ bên trong cốp xe. Và tôi nhận ra, mình không hề rời khỏi Brackenwyll một mình.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



