Một bí ẩn rợn người tại công viên cách thành phố 1.2km: 24 lần ánh sáng vụt tắt là 24 linh hồn biến mất hoặc bị tổn thương bởi thế lực vô hình.

Khởi đầu của bóng tối
Trong cái tĩnh lặng đến gai người của vùng ngoại ô, nơi con đường trải dài 1.2 km nối liền hai thành phố, tồn tại một khoảng không gian mà thời gian dường như bị bóp nghẹt. Tôi và người bạn của mình thường xuyên tìm đến công viên ấy – một thói quen chết người lặp lại bốn lần mỗi tuần. Chúng tôi không hề biết rằng, mỗi bước chân trên thảm cỏ mục nát đó là một lần dấn thân sâu hơn vào cõi tạm của những thực thể không thuộc về thế giới này.
Mọi chuyện bắt đầu bằng một quy luật tàn khốc của bóng tối. Bất cứ khi nào ánh sáng vụt tắt, dù chỉ trong một nhịp thở, một điều kinh khủng sẽ xảy ra. Hoặc là ai đó biến mất vào hư không, hoặc một kẻ lạ mặt hiện hình từ khoảng trống, hoặc những vết thương rỉ máu đột ngột xuất hiện trên da thịt mà không có lấy một lời giải thích. Lần thứ 24. Vâng, chính xác là lần thứ 24 chúng tôi chứng kiến sự lặp lại quái đản này. Bạn có thể cho rằng đó là do hàng rào lỏng lẻo, hay vì bóng tối làm mắt người mờ đi, nhưng khi con số chạm đến ngưỡng ấy, nó không còn là sự trùng hợp. Đó là một nghi thức.
Vật hiến tế bên vệ đường
Mười ngày trước, sự kinh hoàng đã tìm được hình hài cụ thể. Giữa không gian u uất, chúng tôi bắt gặp một đống quần áo cũ nát vứt vất vưởng bên lề đường. Ban đầu, chúng tôi lờ đi, nhưng sự tò mò – thứ xúc tu lạnh lẽo luôn dẫn dụ con người vào chỗ chết – đã kéo cả hai quay lại.
Khi tiến lại gần, một sinh vật kỳ dị xuất hiện: một con ếch. Nó nhảy điên cuồng quanh đống quần áo như thể đang thực hiện một vũ điệu tà ác. Giữa lúc chúng tôi đang chết lặng, một ông lão từ hư vô bước đến, giọng nói của ông ta khàn đặc như tiếng lá khô bị giẫm nát: "Đừng chạm vào chúng... Đó có thể là Ma thuật đen (Black Magic)."
Lời cảnh báo vừa dứt, bầu không khí bỗng chốc đặc quánh lại. Khi chúng tôi quay lưng rời khỏi công viên, một sức nặng nghìn cân đột ngột đè nghiến lên lồng ngực và đôi vai. Phổi tôi thắt lại, mỗi hơi thở trở nên khó nhọc như thể có những bàn tay vô hình đang bóp nghẹt khí quản. Chúng tôi tháo chạy, mang theo cái bóng của sự nguyền rủa trên lưng.
Ranh giới của sự giải thoát
Nỗi đau đớn và sự ngạt thở bám đuổi chúng tôi suốt quãng đường dài, xuyên qua bóng đêm của thành phố lạ. Nhưng rồi, ngay khi bước chân chạm đến cột mốc 200m cách nhà, ngay tại ranh giới vô hình chia cắt hai thành phố, mọi thứ tan biến. Sức nặng biến mất. Không khí tràn vào phổi. Sự bình yên giả tạo quay trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đó không phải là một nỗi sợ hãi thoáng qua. Đó là một vết sẹo trong tâm khảm. Có những thứ đã bám theo chúng tôi từ đống quần áo ấy, và chúng chỉ đang chờ đợi ở bên kia ranh giới, nơi ánh sáng luôn sẵn sàng vụt tắt lần thứ 25.
Tại sao sự việc lại luôn xảy ra khi ánh sáng vụt tắt?
Theo những quan sát tại hiện trường, khoảnh khắc mất điện dường như là "cửa ngõ" để các thực thể tâm linh can thiệp vào thế giới thực, gây ra sự mất tích hoặc thương tích cho những người có mặt.Đống quần áo và con ếch có ý nghĩa gì?
Trong các nghi lễ ma thuật đen (Black magic), quần áo cũ thường được dùng làm vật dẫn để chuyển giao lời nguyền hoặc tà khí. Con ếch nhảy xung quanh có thể là vật tế hoặc linh thể canh giữ vật phẩm ám quẻ.Tại sao cảm giác nặng nề lại biến mất ở ranh giới 200m?
Có thể thực thể ám quẻ bị ràng buộc bởi địa giới hoặc một lời nguyền chỉ có tác dụng trong phạm vi nhất định xung quanh điểm đen tâm linh của công viên đó.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



