Một buổi quay phim định mệnh tại Coombe Abbey đã mở ra chuỗi bi kịch không hồi kết. Liệu cái bóng ấy là ảo giác hay một lời nguyền thực sự?

Khởi đầu của bóng tối
Năm năm trước, khi cả thế giới đang oằn mình trong cơn cuồng phong của đại dịch Covid, tôi – pgee12345 – đang là người dẫn chương trình cho một show tâm linh trên sóng phát thanh. Công việc của tôi là kết nối giữa thực tại và những lời thì thầm từ phía bên kia cửa tử, làm việc cùng một Pháp sư trung gian (Psychic Medium) và nhà tài trợ của chương trình. Nhưng có những thứ, một khi bạn đã mời gọi chúng, chúng sẽ không bao giờ rời đi.
Đó là một ngày tháng Năm rực nắng tại Coombe Abbey, Coventry, Vương quốc Anh. Vì lệnh phong tỏa, chúng tôi không thể bước chân vào bên trong tòa tu viện cổ kính đầy u uất ấy mà chỉ được phép ghi hình phía bên ngoài. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp khi lần đầu gặp vị Pháp sư bằng xương bằng thịt. Trong đôi mắt ông ta có điều gì đó khiến người ta phải rùng mình, một cái nhìn như thể đang xuyên thấu qua lớp vỏ bọc phàm trần để trò chuyện với những linh hồn đang lẩn khuất.
Người đàn bà bên khung cửa sổ
Khoảng 2 giờ chiều, khi mặt trời đang ở đỉnh điểm của sự chói chang, một tiếng hét thất thanh từ nhà tài trợ xé toạc không gian tĩnh lặng: "Nhìn lên cửa sổ kia đi!". Tôi ngẩng đầu lên, và tim tôi như ngừng đập.
Tại khung cửa sổ cũ kỹ của tu viện, hình bóng một người phụ nữ thời Victoria hiện ra rõ mồn một. Bà ta di chuyển qua lại, đôi tay gầy guộc đưa lên như thể đang vén những tấm rèm vô hình. Điều kinh hoàng nhất không phải là sự xuất hiện của bà ta, mà là thân hình ấy trong suốt, mỏng manh như một làn khói nhưng đầy vẻ u uất. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự trống rỗng kỳ lạ chiếm lấy tâm hồn. Buổi quay kết thúc, nhưng sự hiện diện ấy thì không.
Kẻ bám đuôi từ hư vô
Chuyến xe trở về đầy rẫy những lời bàn tán về thực thể tại Coombe Abbey. Khi tôi bước chân xuống xe và tiến về phía cửa nhà, ánh đèn cảm biến an ninh đột ngột vụt sáng. Ngay tại đó, ở rìa của ánh sáng, một thực thể bóng đen (shadow figure) lướt qua. Nó bước đi một cách lạnh lùng, vòng qua góc nhà rồi tan biến vào bóng tối.
Đó không phải là ảo giác. Đó là một "sự bám đuôi" (attachment). Một thứ gì đó đã chọn tôi làm vật chủ, theo tôi từ tu viện cổ kính về tận tổ ấm của mình. Vị Pháp sư sau đó chỉ tặc lưỡi cho rằng đó không phải vấn đề lớn, nhưng ông ta đã lầm.
Kể từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời tôi như rơi vào một hố đen không đáy. Mọi thứ bắt đầu rạn nứt: Tôi bị cấm cửa khỏi quán rượu quen thuộc suốt từ năm 21 tuổi chỉ vì một cuộc tranh cãi vớ vẩn; tôi mất đi người bạn thân thiết nhất vì sự đổ vỡ lòng tin không lý do. Trong vòng một năm qua, bi kịch ập đến dồn dập như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt sự sống của tôi. Mối quan hệ, tiền bạc, ngôi nhà... tôi đã mất tất cả. Tôi bị lừa đảo bởi chính những người mình tin tưởng nhất.
Giờ đây, khi ngồi trong bóng tối, tôi tự hỏi: Liệu tôi đã thực sự bị nguyền rủa? Hay bóng ma thời Victoria ấy vẫn đang đứng sau lưng tôi, mỉm cười vén tấm rèm định mệnh của đời tôi?
Giải mã bí ẩn tâm linh
Thực thể "Attachment" (Sự bám đuôi) là gì trong tâm linh?
Đây là hiện tượng một linh hồn hoặc năng lượng tiêu cực gắn chặt vào một cá nhân sau khi họ đến thăm những địa điểm có từ trường mạnh hoặc lịch sử u ám như Coombe Abbey.
Tại sao nhân vật chính lại gặp vận xui liên tiếp?
Trong quan niệm tâm linh, khi một thực thể bóng đen đeo bám, nó sẽ hút năng lượng dương và tạo ra các tần số rung động thấp, dẫn đến sự đổ vỡ trong các mối quan hệ và vận may tài chính.
Coombe Abbey có thực sự bị ám không?
Coombe Abbey có lịch sử lâu đời từ thế kỷ 12 và từ lâu đã nổi tiếng với những báo cáo về các hiện tượng siêu nhiên, đặc biệt là bóng ma của các tu sĩ và phụ nữ thời xưa.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



