23 năm canh giữ những đường hầm u tối, một nhân viên an ninh phát hiện ra sự xâm lăng âm thầm của những thực thể mang mùi tử khí.

Nếu bạn đang đọc những dòng này khi đang ngồi trên một toa tàu lao vút qua bóng tối, hãy làm ơn bỏ điện thoại xuống một giây thôi. Hãy hít một hơi thật sâu. Xung quanh bạn có mùi gì không? Nếu đó là mùi của một chiếc giẻ mục nát lấy ra từ hầm rượu ẩm thấp, hãy đọc tiếp. Vì có lẽ, bạn không còn nhiều thời gian nữa.
Chương I: 23 Năm Và Những Linh Tính Bị Khước Từ
Đồng nghiệp, bạn bè, ngay cả đứa con gái út Lara của tôi cũng nghĩ rằng cha nó đã lú lẫn. Họ bảo tôi bị "ám ảnh nghề nghiệp", rằng ở tuổi ngoài 50, tôi nên chuẩn bị cho một suất ở viện dưỡng lão thay vì cứ lảm nhảm về những bóng ma dưới lòng đất. Nhưng họ không biết. Họ không đứng ở những cửa xoay đó suốt 23 năm để nhìn thấy dòng chảy nhân loại biến chuyển thành thứ gì đó... khác thường.
Công việc của tôi là canh giữ những cánh cổng. Một giờ kiểm tra, một giờ dán mắt vào màn hình giám sát, một giờ tuần tra trên những sân ga lạnh lẽo. Tôi đã quen với mùi của creosote, ozone, và cái hỗn hợp "súp người" nồng nặc mùi mồ hôi, nước hoa rẻ tiền và kim loại nóng. Tôi yêu cái mùi đó, cho đến khi "hắn" xuất hiện.
Tôi luôn mang theo tấm ảnh Polaroid cũ của Nancy – người vợ quá cố. Bà ấy là thiên thần hộ mệnh, là ánh sáng duy nhất trong cái hang động bê tông này. Nhưng ngay cả ánh sáng của bà ấy cũng không ngăn nổi hơi lạnh đang bò lên từ xương tủy tôi khi kẻ đầu tiên bước qua.
Chương II: Những Kẻ Bước Ra Từ Bóng Tối
Hắn xuất hiện cách đây ba tuần. Một gã thanh niên trông như vừa thua cuộc trong một trận chiến với thùng rác. Áo hoodie bẩn thỉu, tóc bết lại như rễ cây mục. Nhưng đôi mắt... đôi mắt hắn đen đặc. Không phải tròng đen bình thường, mà là những thấu kính sclera che kín cả lòng trắng, sâu hoắm như hai cái hố không đáy.
Khi hắn đi ngang qua, tôi không ngửi thấy mùi hóa chất của kẻ nghiện ngập. Nó là mùi của một cái hầm chứa xác chuột. Sự thối rữa nguyên thủy.
Rồi kẻ thứ hai xuất hiện vào sáng hôm sau. Một người phụ nữ trong bộ đồ công sở, nhưng lại mang hơi hướng của một kẻ nổi loạn lạc lối. Trên chiếc áo blouse trắng của cô ta là một vết ố vàng nhầy nhụa, như thể một bãi nôn cũ không bao giờ sạch. Cô ta siết chặt một bông hồng héo rũ bằng những móng tay dài, nhọn, màu đen xám.
Cảnh sát Marcus – cộng sự của tôi hôm đó – đã chặn cô ta lại. Marcus, một gã cứng rắn, cũng phải rùng mình. Khi cô ta cười, đó không phải là nụ cười của con người. Nhiều hàng răng sắc nhọn như răng cá mập xếp chồng lên nhau, lởm chởm như những vách đá chết chóc. Marcus đã không đi làm vào ngày hôm sau. Anh ta đã biến mất khỏi hệ thống ngay sau ca trực đó.
Chương III: Cơn Thủy Triều Basementers
Tôi gọi chúng là "Basementers" (Kẻ dưới hầm). Chúng đang nhân bản. Mỗi ngày một nhiều hơn. Chúng trà trộn vào đám đông, mặc những bộ đồ lỗi thời, cầm những vật dụng kỳ quái: một gã mặc áo khoác mùa đông giữa mùa xuân cầm tờ báo cũ từ những năm tôi còn là đứa trẻ; một tên chuyển phát nhanh mang theo chiếc hộp thiếc đựng một chiếc đùi gà sống.
Kinh hoàng nhất là khi tôi nhận ra: Không ai nhìn thấy chúng ngoài tôi và những kẻ đã khuất phục trước nỗi sợ. Những người khác vẫn dán mắt vào điện thoại, xem đó là một "xu hướng thời trang mới". Nhưng không có thời trang nào bốc mùi xác thối, và không có thời trang nào có những nốt mụn lồi lên dưới lớp da nhợt nhạt như những ký sinh trùng đang chờ ngày nở rộ.
Đỉnh điểm của sự ám ảnh là khi tôi gặp một kẻ trong đám đông trên đường đến gặp bác sĩ tâm thần. Hắn đứng đó, nhìn thẳng vào tôi, đặt một ngón tay gầy guộc, đen đúa lên môi làm dấu "suỵt". Trong bàn tay của hắn là tấm ảnh Polaroid của Nancy – tấm ảnh đã biến mất khỏi túi áo tôi vài ngày trước.
Nhưng trong ảnh, Nancy không còn là người vợ hiền thục của tôi nữa. Đôi ngón tay bà ấy giơ lên hình chữ V đã biến thành hai móng vuốt đen dài. Bà ấy trông thật "thời thượng", thật "đúng điệu" theo cách của lũ quái vật đó.
Hồi Kết: Tiếng Thì Thầm Của Sự Thật
Tôi đang viết những dòng này với hành lý đã sẵn sàng. Tôi sẽ bắt chuyến xe buýt đầu tiên rời khỏi thành phố này để đến ngôi nhà ở vùng quê. Thành phố này đã bị nuốt chửng. Nó là một thực thể đang phân hủy từ bên trong, và những "Basementers" kia chính là những con dòi đang tận hưởng bữa tiệc.
Nếu bạn thấy ai đó nhìn chằm chằm vào mình với đôi mắt đen đặc, hoặc ngửi thấy mùi nấm mốc giữa văn phòng máy lạnh... Đừng hỏi. Đừng nhìn lại. Hãy chạy đi. Chạy trước khi chúng lấy đi tấm ảnh của người thân bạn, và biến họ thành một phần của bộ sưu tập kinh hoàng dưới lòng đất.
Bí Ẩn Vùi Lấp - Bạn Cần Biết
Basementers là gì và chúng đến từ đâu?
Chúng là những thực thể không xác định, có vẻ ngoài giống con người nhưng mang những đặc điểm của loài ăn thịt và sự thối rữa. Chúng xâm nhập thành phố qua hệ thống tàu điện ngầm và đang dần thay thế hoặc đồng hóa người dân.
Làm sao để nhận biết một Kẻ Dưới Hầm?
Hãy chú ý đến mùi mốc của hầm tối, đôi mắt đen hoàn toàn (sclera), móng tay đen nhọn, làn da nhợt nhạt có mụn lồi và nụ cười với nhiều hàng răng sắc nhọn.
Tại sao những người xung quanh không nhận ra sự khác biệt?
Có vẻ như chúng có khả năng gây nhiễu nhận thức hoặc sự thờ ơ của xã hội hiện đại đã vô tình che mắt con người trước những sự thay đổi kinh hoàng này.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn từ r/nosleep



