Một họa sĩ có khả năng nhìn thấu cái chết qua chân dung đối mặt với một sinh vật đội lốt người hàng xóm. Allie đã chết, hay thứ gì đó đang sống?

Tôi cảm nhận được hơi thở của hư vô lần đầu tiên vào năm sáu tuổi. Trong không gian tĩnh mịch của viện bảo tàng, giữa những bức chân dung của George Washington, Abraham Lincoln và Theodore Roosevelt, một hố đen thăm thẳm bỗng rạch ngang tâm trí tôi. Đó không phải là cơn đói cồn cào của dạ dày, mà là một sự trống rỗng lạnh lẽo – một thứ trực giác tàn khốc chỉ thức tỉnh khi tôi nhìn vào những kẻ đã nằm sâu dưới ba thước đất.
Lời nguyền của đôi mắt nghệ sĩ
Tôi lướt qua dãy hành lang, chỉ tay vào từng khung hình: Chết, chết, và chết. Nhưng rồi, tại góc tường dành cho "Nhân viên xuất sắc của tháng", tôi chết lặng. Một người đàn ông đang mỉm cười trong ảnh, nhưng bụng tôi quặn thắt lại. Tôi khóc thét bảo mẹ rằng có một người chết trên tường. Mẹ tôi gạt đi, bà bảo chú ấy vẫn đang làm việc ở đây. Hai ngày sau, một tai nạn kinh hoàng đã tiễn đưa chú ấy về cõi vĩnh hằng đúng như những gì cái hố đen trong tôi tiên đoán.
Lớn lên, tôi giấu kín khả năng ấy như một vết sẹo xấu xí. Tôi trở thành một họa sĩ minh họa, ẩn mình trong những nét vẽ semi-realistic để trốn tránh thực tại. Tôi có một cộng đồng 35.000 độc giả trên webcomic vào cuối những năm 2010, sống một cuộc đời bình lặng cho đến khi Carl xuất hiện.
Bức ảnh tử khí trên tường nhà hàng xóm
Carl chuyển đến đối diện nhà tôi cùng hai đứa trẻ. Anh ta là một người Trung Tây điển hình, thân thiện và hào sảng. Nhưng khi tôi giúp anh ta dọn đồ vào nhà và vô tình liếc nhìn bức ảnh gia đình chụp tại Grand Canyon, tim tôi như ngừng đập. Người vợ của anh ta, Allie, với mái tóc nâu dài và đôi mắt màu hạt dẻ, đang mỉm cười rạng rỡ. Nhưng cái hố đen trong tôi gào thét: CÔ TA ĐÃ CHẾT.
Ngày hôm sau, Carl gõ cửa nhà tôi cùng... Allie. Cô ấy bằng xương bằng thịt, mỉm cười chào tôi. "Chuyện quái gì đang xảy ra?" Tôi tự vấn. Đây là lần đầu tiên trực giác của tôi sai lệch? Hay thế giới này đã sinh ra một nghịch lý?
Bữa tối của những kẻ dối trá
Trong bữa tối với món mì Rigatoni, tôi ngồi đối diện với hàng tá bức ảnh trên tường. Mỗi bức ảnh có Allie đều ghi dấu ấn của sự diệt vong. Những dòng chữ viết bằng bút dạ xanh "Kỷ niệm trọn đời" trông giống như những bản cáo phó được viết vội. Carl kể rằng Allie từng gặp tai nạn thảm khốc, chiếc xe lao xuống vực ở tốc độ 75 dặm/giờ. "Một phép màu khi cô ấy sống sót," Carl nói, nhưng đôi mắt anh ta phản chiếu một nỗi sầu muộn thẳm sâu.
Nhưng đó không phải là phép màu. Tôi bắt đầu chứng kiến những hành vi phi nhân tính qua khung cửa sổ: Allie đứng bất động giữa sân như một pho tượng gỗ, hay cảnh cô ta ngấu nghiến thịt sống trực tiếp từ bao bì trong bóng tối nhà bếp với đôi mắt đen ngòm không thấy lòng trắng. Một lần, cô ta phát hiện tôi đang quan sát. Cô ta áp sát mặt vào kính cửa sổ, ngoác miệng cười một nụ cười rộng đến mang tai và cào nhẹ vào mặt kính bằng những ngón tay khẳng khiu.
Hồi kết: Sự tráo đổi rùng rợn
Đỉnh điểm của cơn ác mộng là khi Allie và Carl đột nhập vào nhà tôi. Allie không còn cố che đậy bản chất. Cô ta gầm gừ, bò bằng bốn chi, những khớp xương kêu răng rắc như thể đang cố thoát ra khỏi lớp da người chật chội. "Tôi biết cô đã chết," tôi thét lên trong lúc bị cô ta ép chặt vào tường. Carl đứng đó, tay cầm con dao, gương mặt hằn lên sự mệt mỏi đến cùng cực. Anh ta biết. Anh ta biết thực thể đang đội lốt vợ mình là một thứ gì đó đến từ dòng sông nơi vụ tai nạn xảy ra.
Một cuộc hỗn chiến nổ ra. Allie không còn phát ra tiếng người, chỉ có tiếng rít và những cú táp thú tính. Khi cảnh sát ập đến, ngôi nhà của họ đã bùng cháy. Carl, Allie và những đứa trẻ biến mất trong làn khói xám, để lại một hiện trường bị thiêu rụi và những cái tên giả. Hóa ra, họ đã dùng danh tính của những người đã chết trong các vụ hỏa hoạn trước đó.
Giờ đây, tôi ngồi trong căn nhà mới, vết sẹo trên cổ vẫn còn nhức nhối. Tôi mở điện thoại, nhìn vào bức ảnh duy nhất tôi chụp được họ đêm hôm đó. Bụng tôi không còn đau nữa. Cái hố đen im lặng. Họ vẫn còn sống. Cả Carl và sinh vật đội lốt Allie ấy. Chúng đang ở ngoài kia, trong một thị trấn nào đó, dưới một cái tên mới, tìm kiếm một người hàng xóm mới để "kể chuyện".
Tại sao nhân vật chính lại thấy Allie đã chết trong ảnh nhưng lại sống ở ngoài đời?
Khả năng của nhân vật chính là nhìn thấu trạng thái hiện tại của đối tượng qua chân dung thực tế. Allie thật sự đã chết trong vụ tai nạn, và những bức ảnh cũ ghi lại linh hồn đã mất của cô. Thực thể đang sống cùng Carl là một sinh vật giả mạo chiếm hữu thể xác.
Carl có biết vợ mình là giả không?
Có. Carl thừa nhận họ phải "điều chỉnh" rất nhiều, bao gồm cả việc Allie đột ngột thèm thịt sống và có những hành vi kỳ quái. Anh ta bao che cho thực thể này vì nỗi đau mất mát quá lớn hoặc một giao kèo tăm tối nào đó.
Cái tên "Jessica" có ý nghĩa gì?
Allie (thực thể giả mạo) thường nhắc đến cái tên này. Đây có thể là tên của vật chủ cũ hoặc một phần ký ức sót lại từ vùng nông thôn South Dakota nơi sinh vật này khởi nguồn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Saturdead



