Một ký ức kinh hoàng từ năm 6 tuổi tại ngôi nhà cổ bên bờ suối. Tiếng chổi quét và tiếng huýt sáo của kẻ không mặt dưới căn hầm tối tăm.

Có những cánh cửa trong cuộc đời mà một khi đã lỡ tay mở ra, bạn sẽ chẳng bao giờ có thể khép lại được nữa. Đối với Soulcounter23, cánh cửa đó nằm ở một ngôi nhà cũ kỹ bên bờ suối, nơi hơi ẩm của nước và bóng tối của thời gian quyện chặt vào nhau thành một nỗi sợ không tên.
Lời nguyền bên bờ suối và lời cảnh báo run rẩy
Năm đó, tôi chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, cơ thể rã rời vì một cơn sốt không rõ nguyên nhân. Mẹ tôi bận rộn với những công việc bên ngoài, gửi gắm tôi cho ông ngoại trông nom. Ngôi nhà của ông bà không giống như những tổ ấm bình thường; nó là một thực thể già nua nằm im lìm bên cạnh con suối nhỏ. Nếu bạn đã từng ở trong một "ngôi nhà cổ đồ sộ" cạnh nguồn nước, bạn sẽ hiểu cảm giác đó — cảm giác như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo từng hơi thở của mình từ trong những góc tối của trần nhà.
Ông ngoại tôi nằm nghỉ trên chiếc giường lớn, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo rèm mi ông lại. Nhưng trước khi chìm vào giấc nồng, ông nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm đặc như tiếng đất đá va vào nhau: "Đừng xuống dưới nhà. Tuyệt đối không được xuống căn hầm."
Căn hầm đó vốn dĩ rộng lớn như một ngôi nhà thứ hai, nơi chú tôi từng sinh sống. Nó có hai lối đi: một lối dẫn từ gian bếp bên trong và một lối đi bên hông nhà từ phía ngoài. Tôi đã gật đầu, nhưng cơn khát của một đứa trẻ đang sốt còn mạnh hơn cả nỗi sợ hãi.
Bản giao hưởng của hư vô: Scritch... scritch... scritch...
Khi tôi lén xuống bếp để tìm nước uống, một âm thanh lạ kỳ bắt đầu len lỏi vào tai. Đó là tiếng chổi quét sàn bê tông, khô khốc và đều đặn. Scritch... scritch... scritch...
Đi kèm với tiếng quét là một điệu huýt sáo trầm thấp, vang vọng. Nó giống hệt cách chú tôi vẫn thường huýt sáo mỗi khi dọn dẹp. "Chú đã về rồi sao?" - ý nghĩ đó lóe lên trong đầu đứa trẻ ngây thơ. Tôi biết rõ chú có một cây chổi rơm vàng kiểu cũ, cái thứ vẫn thường tạo ra những âm thanh sột soạt ấy.
Tôi mở cánh cửa dẫn xuống hầm từ phía bên ngoài và cất tiếng gọi: "Chú ơi? Chú có ở đó không?"
Không có tiếng trả lời. Tiếng huýt sáo vẫn tiếp tục. Tiếng chổi vẫn đều đặn. Scritch... scritch... Tôi bước xuống, từng bậc cầu thang gỗ rên rỉ dưới chân. Càng xuống sâu, âm thanh càng rõ rệt, như thể kẻ đang quét nhà chỉ đứng ngay sau góc tường kia thôi.
Cái lạnh của sự thật và cánh cửa không thể khép lại
Nhưng ngay khoảnh khắc bàn chân tôi chạm xuống mặt sàn bê tông của căn hầm... Sự im lặng ập đến như một nhát dao.
Tiếng huýt sáo tan biến vào hư không. Tiếng chổi dừng lại tức khắc. Không khí xung quanh tôi đột ngột hóa thành băng giá, lạnh đến mức hơi thở cũng muốn đông cứng. Tôi thì thầm trong bóng tối: "Chú ơi? Chú có ở đây không?"
Ánh mắt tôi hướng về góc hầm, nơi phát ra âm thanh lúc nãy. Ở đó, cây chổi rơm vàng đang tựa mình vào bức tường một cách bình thản. Không có ai cả. Lớp bụi dày trên sàn nhà thậm chí còn không hề bị xáo trộn. Không có dấu chân, không có vệt quét, chỉ có một sự hiện diện vô hình đang quan sát tôi từ bóng tối sâu thẳm.
Nỗi kinh hoàng bùng nổ. Tôi lao ngược lên cầu thang, đóng sầm cửa lại và chui tọt vào chăn bên cạnh ông ngoại đang say ngủ. Tôi nằm im lìm, tim đập loạn nhịp cho đến khi mẹ trở về.
Nhiều năm trôi qua, Soulcounter23 giờ đã trưởng thành, nhưng những vết thương tâm linh vẫn chưa bao giờ lành hẳn. Kể từ ngày đó, một cánh cửa vô hình đã mở ra trong tâm hồn tôi. Suốt nhiều năm sau, tôi bị hành hạ bởi những bóng ma, những âm thanh lạ kỳ và những vết lằn đỏ bí ẩn trên cơ thể mà không bác sĩ nào giải thích được. Tôi đã học được cách "đóng" nó lại, nhưng những âm thanh scritch... scritch... của đêm ấy vẫn luôn là một lời nhắc nhở rằng: có những thứ dưới căn hầm không bao giờ muốn bị làm phiền.
Tại sao ông ngoại lại cảnh báo không được xuống căn hầm?
Ông ngoại có thể đã biết về sự hiện diện đáng sợ dưới đó, hoặc ngôi nhà này có một lịch sử đen tối gắn liền với căn hầm mà ông không muốn đứa cháu 6 tuổi gặp phải.Tiếng huýt sáo và tiếng chổi là của ai?
Dù âm thanh giống hệt người chú, nhưng thực tế sàn nhà đầy bụi không hề bị xáo trộn, chứng tỏ đó là một thực thể siêu nhiên đang giả dạng âm thanh quen thuộc để dẫn dụ nạn nhân.Hậu quả lâu dài mà Soulcounter23 phải chịu đựng là gì?
Người kể chuyện bị ám ảnh bởi các hiện tượng tâm linh, các vết đánh dấu kỳ lạ trên cơ thể và phải mất nhiều năm mới học được cách chế ngự nỗi sợ hãi này.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - Soulcounter23



