Khám phá bí ẩn kinh hoàng về cô gái trong chiếc áo xanh bên cung đường 5 dặm, một linh hồn quá cố vẫn tìm đường về nhà giữa ban ngày ban mặt.

Có những đoạn đường không chỉ được nối bằng nhựa đường và sỏi đá, mà còn bằng những lời nguyền và hơi lạnh của cõi âm. Tôi vốn không tin vào những câu chuyện cửa miệng, cho đến khi những lời thì thầm về "The Road" – cung đường 5 dặm quỷ ám – chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi trong máu quản của mình.
Lời nguyền của những kẻ không có thực
Câu chuyện bắt đầu vào một đêm Giáng sinh lạnh lẽo, khi tôi vượt 700 dặm để trở về quê hương. Đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm, cơn lở đất quái ác đã đẩy chúng tôi vào sâu trong bóng tối của vùng ngoại ô. Khi tôi cầm lái thay cho cậu em trai đang mệt mỏi, nó nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống đầy cảnh giác:
"Đi chậm thôi. Cua gắt, thú dữ... và đặc biệt, nếu thấy ai đó bên đường vẫy xe, tuyệt đối không được dừng lại."
Tôi bật cười, một nụ cười nhạt nhẽo giữa đêm đen: "Tại sao?". Nó đáp lời, thản nhiên như thể đang nói về thời tiết: "Vì họ không có thực."
Cung đường ấy nổi tiếng với những thực thể vận đồ đen, những bóng ma vất vưởng trong hư vô. Đêm đó, tôi không thấy gì cả. Nhưng sự im lặng của cung đường 5 dặm ấy giống như một tiếng rít dài luồn qua khe cửa, chờ đợi một con mồi khác.
Vị khách từ cõi chết lúc giữa trưa
Hai năm sau, trong một bữa tiệc nướng đầy tiếng cười của gia đình bạn gái, bóng ma của cung đường ấy lại hiện về. Chị họ của cô ấy, với đôi mắt thảng thốt khi hồi tưởng, đã kể lại khoảnh khắc rùng rợn nhất cuộc đời mình. Đó là một buổi chiều nắng rát lúc 2 giờ, khi chị cùng cha mình lái chiếc xe tải giao hàng qua khúc cua tử thần cách trạm xăng 2 dặm.
Họ nhìn thấy một cô gái khoảng 16, 17 tuổi. Cô mặc chiếc áo xanh và quần jeans xám, dáng vẻ kiệt sức. Cô gái xin được gọi một cuộc điện thoại cho mẹ. Cha của chị đã đưa điện thoại cho cô. Qua loa ngoài, tiếng người mẹ vang lên đầy lo âu: "Mẹ lo cho con quá. Con ở đâu? Mẹ đến đón con ngay." Cô gái đáp lại bằng một giọng yếu ớt: "Con yêu mẹ. Hẹn gặp mẹ một lát nữa."
Trong suốt quãng đường ngắn ngủi đến trạm xăng, cô gái im lặng, mồ hôi túa ra đầm đìa như thể vừa ngoi lên từ một hồ nước sâu, dù hôm đó trời rất dịu mát. Cô cảm ơn, bước xuống xe và biến mất vào hư ảo.
Sự thật lạnh người trong bản tin 7 giờ
Cơn ác mộng thực sự chỉ bắt đầu khi kim đồng hồ điểm 7 giờ tối. Trên màn hình tivi, bản tin khẩn cấp hiện ra: Một thiếu nữ 17 tuổi mất tích đã được tìm thấy tại một con lạch nhỏ phía sau trạm xăng. Áo xanh, quần jeans xám. Chính là cô ấy.
Nhưng điều khiến xương tủy tôi đóng băng chính là báo cáo pháp y: Cô gái đã bị sát hại và phi tang xác vào buổi sáng hôm đó. Nghĩa là, vào khoảnh khắc cô ấy bước lên xe tải, thực hiện cuộc gọi định mệnh và mỉm cười chào tạm biệt, cô gái ấy đã là một cái xác không hồn suốt 5 tiếng đồng hồ.
Cha của chị họ thú nhận rằng, ngay giây phút cô gái ấy bước vào cabin, một luồng khí lạnh lẽo và nỗi buồn vô tận đã bao trùm lấy ông, một cảm giác tê tái không thể giải thích bằng logic thông thường. Kẻ thủ ác vẫn chưa bao giờ bị bắt. Linh hồn ấy vẫn lang thang, mồ hôi vẫn đổ dưới ánh nắng quái đản, tìm cách gọi một cuộc điện thoại về nhà từ cõi bên kia.
Tại sao cô gái lại đổ mồ hôi đầm đìa dù thời tiết mát mẻ?
Đó có thể là dấu vết của việc xác cô được tìm thấy gần một con lạch, hoặc là hiện tượng "vật chất hóa" không hoàn thiện của một linh hồn vừa mới lìa đời.Ai là người đã nghe điện thoại ở đầu dây bên kia?
Người mẹ khẳng định bà đã nhận được cuộc gọi, nhưng điều đáng sợ là cô gái đã chết trước đó nhiều giờ. Đây là một cuộc gọi xuyên không gian giữa hai thế giới.Cung đường 5 dặm nằm ở đâu?
Đây là đoạn đường nối liền hai thị trấn nhỏ vùng ngoại ô, nơi thường xuyên xảy ra các hiện tượng "người mặc đồ đen" và những bóng ma vẫy xe (hitchhiker).Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The girl by the road
|


