Một chuyến leo núi định kỳ biến thành cơn ác mộng khi Sam và Max bị săn đuổi bởi một thực thể mang mặt nạ nhợt nhạt và những dấu ấn đỏ máu.

Mỗi năm một lần, khi hơi thở của đại ngàn bắt đầu len lỏi vào tâm trí, tôi và Sam lại thực hiện một chuyến hành trình về phía Tây. Tôi sẽ không tiết lộ tên công viên hay tiểu bang nào – bóng tối ở đó không cần thêm những linh hồn tò mò đến để hiến tế. Tôi viết những dòng này khi đôi tay vẫn còn run rẩy, không chỉ để tìm kiếm sự thật, mà để giữ lại hình bóng của Sam trước khi nó bị hư vô nuốt chửng.
Hành trang của những kẻ cẩn trọng
Chúng tôi không phải những kẻ nghiệp dư. Sam luôn nói rằng thiên nhiên là nơi duy nhất anh được là chính mình, một nghi lễ thiền định giữa thinh lặng. Chúng tôi chuẩn bị cho mỗi chuyến đi như thể sắp bước vào một cuộc chiến sinh tồn. Danh sách vật dụng luôn được kiểm tra kỹ lưỡng đến mức cực đoan:
- Lương thực: Hàng cân trail mix, hạnh nhân muối, bánh mì PB&J và táo cho những chặng đường dài.
- Nguồn nước: Hai túi Camelpack và các chai nước dự phòng.
- Phòng thân: Bình xịt gấu, dùi cui điện, bộ sơ cứu và một chiếc radio mà Sam giữ lại từ thời còn làm tình nguyện viên tại công viên.
Đừng tin những lời cáo buộc của cảnh sát hay ánh mắt oán trách từ gia đình anh ấy. Tôi đã không bỏ mặc Sam trong cơn hoảng loạn. Tôi đã chuẩn bị tất cả, trừ việc đối đầu với thứ vượt ra ngoài quy luật tự nhiên.
Dấu ấn rỉ máu trên thân gỗ già
Buổi sáng hôm đó bắt đầu trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Khi bước vào sâu trong cánh rừng thông và sồi già, ánh sáng mặt trời bị xé nhỏ bởi tán lá dày đặc. Rồi Sam dừng lại. Anh chỉ vào một thân cây.
Một hình chữ X nằm trong ô vuông, được khắc sâu vào thớ gỗ và sơn màu đỏ thẫm như máu khô. "Họ đánh dấu để chặt hạ sao?" tôi hỏi, cảm thấy một luồng điện lạnh dọc sống lưng. Sam lắc đầu, đôi mắt anh hiện lên sự bất an: "Thường thì họ dùng ruy băng... thứ này khác lắm."
Lá thư đỏ bên dưới nụ hôn
Chúng tôi tiến đến "điểm hẹn" – một đỉnh núi nhỏ nhìn xuống thung lũng phía Tây. Ở đó, bầy bò rừng bison đang gặm cỏ, những con non quẩn quanh chân mẹ giữa làn sóng cỏ xanh dập dìu theo gió. Trong khoảnh khắc bình yên giả tạo ấy, chúng tôi đã ngủ quên trên chiếc chăn tự may.
Khi tỉnh dậy, giữa sự thân mật của hai người bạn lâu năm, Sam khẽ hỏi: "Anh có thể hôn em không?". Tôi gật đầu, nhưng nụ hôn chưa kịp trọn vẹn thì một tia sáng phản chiếu từ phía rặng núi phía Nam đã cắt ngang không gian.
Sam cầm ống nhòm, hơi thở anh dồn dập: "Có kẻ đang đứng đó... hắn đang vẫy tay với chúng ta."
Cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi Sam bật radio gọi về trung tâm điều hành. Một giọng nói rè rè, đục ngầu như tiếng nghiến răng vang lên từ phía bên kia:
"VIP Sam, hãy đọc bức thư đi."
Gương mặt Sam tái mét. Ngay dưới hòn đá, chỉ cách nơi đầu chúng tôi vừa nằm ngủ chưa đầy một gang tay, là một phong bì màu đỏ thẫm với con dấu sáp đen mang hình chữ X định mệnh đó. Ai đó đã đến. Ai đó đã đứng ngay sát chúng tôi khi chúng tôi đang say ngủ.
Thực thể mang tên Romus
Chúng tôi chạy. Những bước chân dẫm nát lá khô, hơi thở hòa vào tiếng gió đang rít gào như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Tại một góc cua khuất, con đường phía trước bị chặn đứng.
Hắn đứng đó. Một kẻ cao lớn dị thường, khoác trên mình bộ lễ phục màu đỏ rực như màu phong bì. Hắn không giống con người; hắn giống như một vị vua bị lãng quên bước ra từ những trang sách cấm. Hắn đeo một chiếc mặt nạ nhợt nhạt, không cảm xúc.
Tôi cảm nhận được một sự hiện diện phía sau và xịt mù quáng bình xịt gấu. Tiếng ho sặc sụa và lời chửi rủa vang lên, nhưng kẻ đứng trước mặt chúng tôi vẫn bất động. Gió ngừng thổi. Chim chóc ngừng hót. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Một tiếng thì thầm mượt mà như lụa nhưng sắc lạnh như dao cạo rót vào tai tôi: "Tên của ta... là Romussss..."
Khi bàn tay hắn chạm vào mép chiếc mặt nạ để tháo xuống, thực tại trong tôi vỡ vụn. Tôi rơi vào một hố đen sâu thẳm, một hư vô tuyệt đối nơi tiếng thét của tôi cũng bị bóng tối nuốt chửng. Đó là lần cuối cùng tôi thấy Sam.
Tại sao Sam lại mang theo chiếc radio cũ của công viên?
Sam từng là tình nguyện viên tại đây, các kiểm lâm viên cho phép anh giữ radio như một sự kết nối. Tuy nhiên, trong sự việc này, chiếc radio dường như đã bị một thế lực lạ thao túng để dẫn dụ họ vào bẫy.
Kẻ mặc đồ đỏ "Romus" là ai?
Dựa trên mô tả về bộ đồ đỏ và mặt nạ nhợt nhạt (pallid mask), nhân vật này gợi liên tưởng đến những thực thể siêu nhiên trong thần thoại kinh dị, kẻ đứng sau những nghi lễ hiến tế bí ẩn trong rừng sâu.
Ý nghĩa của biểu tượng chữ X đỏ là gì?
Chữ X không phải là dấu hiệu của lâm nghiệp thông thường. Nó là biểu tượng của sự "đánh dấu" vật tế, xuất hiện từ lá thư đỏ cho đến những thân cây dọc đường chạy trốn của nạn nhân.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - SpikeSpiegal309



