Một sinh vật vô hình bám chặt vào xương sống, lớn dần theo nỗi đau và sự cô độc. Liệu cái giá của sự tự do có phải là máu và hơi thở cuối cùng?

Khi những đứa trẻ khác bận rộn với những giấc mơ về siêu anh hùng, tôi đã tìm thấy thực thể sẽ ngấu nghiến cuộc đời mình. Nó chờ đợi tôi bên dưới một phiến đá sũng bùn, nằm im lìm giữa những khóm cỏ lan chi nơi sân sau. Một sinh vật nhỏ bé, nâu thẫm, với hàng trăm cái chân li ti pitter-patter trên lòng bàn tay. Lúc đó, tôi đâu biết rằng mình vừa ký một bản khế ước bằng máu với hư vô.
Sự Hiện Diện Vô Hình
Tôi chạy đến bên mẹ, hào hứng khoe "người bạn" mới. Nhưng trong đôi mắt bà, chỉ có sự trống rỗng. "Mẹ không thấy gì cả," bà nói. Và khi tôi gào khóc đòi bà nhìn kỹ hơn, bà chỉ cười - nụ cười bao dung cho một đứa trẻ có trí tưởng tượng quá bay bổng. Đó là khoảnh khắc đầu tiên tôi hiểu thế nào là sự cô độc tuyệt đối.
Con rết ấy, thứ mà tôi ngây ngô đặt tên là Mr. Milly, đã không bỏ đi. Nó lướt đi trên da thịt tôi, chui vào tay áo và tìm thấy "tổ ấm" vĩnh cửu: xương sống của tôi. Trong gương, tôi kinh hãi nhìn sinh vật ấy cuộn mình dọc theo những đốt sống. Những cái chân nhọn hoắt ấn sâu vào da thịt. Không đau, chỉ là một cảm giác nhột nhạt đầy ám ảnh, như thể định mệnh đang thì thầm vào tủy sống.
Khi Cái Bóng Lớn Dần
Thời gian trôi qua, tôi lớn lên, và Mr. Milly cũng vậy. Đến năm lớp 6, nó không còn là một con côn trùng nhỏ bé nữa. Trong một tiết toán, khi tôi đứng dậy phát biểu, một cơn đau xé tâm can đâm thẳng vào giữa lưng. Tôi hét lên. Cả lớp cười ồ. Mẹ tôi, người đã quá mệt mỏi với "người bạn tưởng tượng" này, chỉ buông một lời trách móc lạnh lùng: "Con cần phải trưởng thành đi."
Đêm đó, tôi cởi áo. Mr. Milly giờ đây đã dài gần 9 inch, rộng bằng đúng chiều ngang xương sống tôi. Nó không còn bám hờ hững nữa. Những cái chân của nó quắp chặt lấy lồng ngực, ôm lấy khung xương tôi như một người tình tàn bạo. Tôi thử kéo nó ra, nhưng mỗi lần chạm vào lớp vỏ cứng cáp ấy, nó lại siết mạnh hơn, khiến những tia đau đớn điện giật chạy dọc cơ thể. Tôi gục ngã.
Khúc Nhạc Của Sự Hủy Diệt
Đến năm cuối cấp ba, tôi chỉ còn lại duy nhất một niềm đam mê: tiếng kèn Trumpet. Đó là lúc duy nhất Mr. Milly để tôi yên... hoặc tôi đã lầm.
Tại buổi thử giọng vào trường nhạc, khi tôi nâng chiếc kèn lên, thực thể ấy đột ngột thức tỉnh. Nó siết chặt lồng ngực tôi, ép phổi tôi đến mức không thể lấy hơi. Những nốt nhạc chết lặng ngay khi vừa chạm vào không trung. Và rồi, đỉnh điểm của cơn ác mộng: hai chiếc càng lớn như gọng kìm tôm hùm của nó cắm phập vào gáy tôi.
Máu nóng tuôn chảy dọc sống lưng. Tôi đổ gục, miệng há hốc trong một tiếng thét không thành lời. "Cảm ơn, em có thể về," giọng vị giám khảo vang lên vô cảm. Giấc mơ của tôi đã chết, bị nghiền nát dưới bộ hàm của Mr. Milly.
Cuộc Thanh Trừng Đẫm Máu
Đêm đó, sự uất hận đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Tôi khóa chặt cửa phòng, đứng trước gương và nhìn thấy một con quái vật thực sự. Mr. Milly giờ đây bao trùm toàn bộ lưng tôi, hai cái râu khổng lồ vươn cao quá đầu.
Tôi dùng hết sức bình sinh, đôi tay run rẩy bấu lấy lớp vỏ cứng của nó và giật mạnh. Rắc! Da thịt tôi bị xé toạc như một gói quà bị bóc dở, cơ bắp đỏ hỏn lộ ra dưới ánh đèn lờ mờ. Nó rít lên một tiếng chói tai. Tôi lao người vào góc sắc nhọn của chiếc tủ gỗ, dùng chính trọng lượng cơ thể để nghiền nát kẻ ký sinh.
Một tiếng "ầm" khô khốc. Chất dịch nâu đen và những mảnh xương vụn văng tung tóe. Phần thân dưới của Mr. Milly rơi rụng xuống sàn trong một đống nội tạng hỗn độn. Nhưng phần đầu của nó - với bộ càng vẫn còn dính máu - đã nhanh chóng bò vào bóng tối, để lại một vệt dịch dính dáp trên sàn nhà.
Dư Chấn
Khi tôi tỉnh dậy, mọi dấu vết của cuộc chiến đã biến mất. Không máu, không vết thương, không còn sức nặng trên lưng. Tôi đã tự do... hay đó là điều tôi tự huyễn hoặc mình?
Đã một tháng trôi qua. Tôi không còn thấy Mr. Milly nữa. Nhưng trong sự tĩnh lặng của đêm tối, tôi vẫn nghe thấy nó. Tiếng pitter-patter của hàng trăm cái chân trên trần nhà. Tiếng lạo xạo trong vách tường. Nó vẫn ở đó. Chờ đợi. Theo dõi.
Bởi vì một khi đã chọn bạn làm vật chủ, nó sẽ không bao giờ thực sự rời đi.
Mr. Milly thực chất là gì?
Không ai biết chính xác. Có thể là một thực thể ký sinh tâm linh, hoặc một biểu hiện vật lý của nỗi đau và sự cô độc mà người kể chuyện phải gánh chịu từ nhỏ.
Tại sao không ai khác nhìn thấy sinh vật này?
Mr. Milly dường như tồn tại ở một tần số khác, chỉ có vật chủ mới có thể cảm nhận và nhìn thấy sự hiện diện thực sự của nó.
Liệu Mr. Milly có quay trở lại không?
Tiếng động trong tường và cảm giác nhột nhạt trên cổ ám chỉ rằng nó vẫn đang lẩn khuất và có thể đang tái tạo lại cơ thể để chờ đợi cơ hội tiếp theo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người kể chuyện Expensive-Pie-9154



