Một kênh truyền hình không tồn tại, những gã đàn ông với cơ thể dị biệt và tiếng gõ cửa tử thần giữa đêm khuya từ kẻ bước ra từ màn ảnh.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Ở tuổi 18, khi thế giới ngoài kia chìm vào giấc ngủ, tôi thường giam mình trong căn hộ của cha, thả mình trôi dạt trên đại dương internet vô tận. Nhưng suốt một tuần qua, cứ vào khoảng 1 giờ sáng, một thứ âm thanh lạc lõng bắt đầu xâm chiếm không gian. Tiếng lách cách của nĩa và thìa va vào đĩa sứ, tiếng rì rầm của một cuộc đối thoại bị bóp nghẹt bởi những bức tường, và trên hết, là tiếng dương cầm đơn điệu vang lên không ngừng nghỉ.
Ban đầu, tôi phớt lờ nó. Nhưng sự tò mò là một loại virus, và nó bắt đầu gặm nhấm tâm trí tôi. Tại sao một chương trình truyền hình lại không bao giờ chuyển cảnh? Tại sao tiếng nhạc đó cứ lặp đi lặp lại như một lời nguyền?
Sự hiện diện phi lý trên Kênh 122
Đêm đó, tôi bước ra khỏi giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh lẽo. Ánh sáng xanh le lói từ chiếc TV trong phòng khách hắt lên tường những bóng ma nhảy múa. Trên màn hình là một nhà hàng thiếu sáng, nơi hai gã đàn ông – một tóc đen, một tóc nâu – đang ngồi đối diện nhau trong những bộ suit chỉnh tề như sắp dự một tang lễ trọng đại.
Tôi cầm lấy điều khiển, nhấn nút Info. Ch. 122 - Không có thông tin.
Google bảo tôi rằng Kênh 122 chỉ chiếu tin tức. Nhưng trước mắt tôi là hai kẻ đang chậm rãi thưởng thức bữa tối với tôm hùm, thỉnh thoảng lại ho khẽ hoặc cười khúc khích một cách máy móc. Không có quảng cáo. Không có phần giới thiệu. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người của một bữa ăn kéo dài vô tận.
Khi cơ thể không còn là con người
Đêm tiếp theo, khi cha tôi vắng nhà, tôi quyết định đối mặt với nó. Đúng 1 giờ sáng, chương trình bắt đầu. Âm thanh được vặn lớn, và những lời thoại vô hồn vang lên:
“Bảng tính phải nộp vào thứ Sáu,” gã tóc đen nói. “Tôi đã nỗ lực rất nhiều cho công việc gần đây.”
“Tuyệt vời,” gã tóc nâu đáp lại. “Hoàn thành thật nhiều việc luôn là điều tốt.”
Một cuộc hội thoại về công việc? Gia đình? Kỷ niệm ngày cưới? Nghe thì có vẻ bình thường, nhưng không gian quanh họ toát ra một sự ấm áp giả tạo, một thứ mặt nạ vụng về. Và rồi, sự kinh hoàng bắt đầu lộ diện.
Khi gã tóc đen đi vệ sinh, gã tóc nâu ở lại một mình. Hắn cắn một miếng đùi gà, và ngay khoảnh khắc đó, tai của hắn bắt đầu co giật. Nó gập xuống, xếp lại như một trang sách, rồi bật trở lại vị trí cũ một cách phi tự nhiên. Tôi rùng mình, cố gắng ghi hình bằng điện thoại, nhưng kỳ lạ thay, màn hình TV trên camera chỉ là một khối trắng xóa mù lòa.
Tiếng dương cầm của tử thần
Thông qua Reddit, tôi tìm thấy một kẻ đồng cảnh ngộ. Chúng tôi trao đổi những tin nhắn đầy sợ hãi. Hắn nhìn thấy môi của chúng co giật lên tận mũi. Tôi nhìn thấy hai hàm răng của gã tóc đen trượt thẳng vào nướu rồi biến mất trước khi trở lại vị trí cũ.
Tiếng dương cầm vẫn vang lên: “Doo doo di do di do di do.” Một giai điệu ám ảnh đến mức khiến người ta muốn xé toạc màng nhĩ.
“Chờ chút, có tiếng gõ cửa,” người bạn lạ mặt trên Reddit nhắn tin cuối cùng.
Vài phút sau, một đoạn video được gửi đến. Tim tôi thắt lại khi nhìn thấy một thanh niên trẻ đang run rẩy trong phòng tắm. Một bàn tay lao vào, những vết cào sâu hoắm, đỏ rực xuất hiện trên ngực cậu ta. Tiếng thét xé lòng vang lên. Và khi camera quay vào gương, tôi chết lặng: Kẻ đang cầm máy quay chính là gã tóc đen trong bộ suit trên TV.
Hồi kết: Bản tin lặp lại và tiếng gõ cửa
Màn hình TV bỗng chốc chuyển sang bản tin thời trang. Nhưng có gì đó sai sai. Người dẫn chương trình cứ lặp đi lặp lại một câu nói duy nhất, ánh mắt đờ đẫn. Tôi run rẩy nhắn tin cho cha về chiếc TV kỳ quái.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên từ phía cửa chính. Tôi tiến lại gần, nhìn qua lỗ nhòm. Toàn thân tôi đóng băng. Đứng đó, dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, là gã đàn ông tóc đen. Đôi đồng tử tối sầm của hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa, như thể hắn nhìn thấu qua lớp gỗ để thấy tận linh hồn đang run rẩy của tôi.
Tôi lao vào tủ quần áo, trùm kín khăn tắm, hơi thở đứt quãng khi gọi cảnh sát. Tiếng gõ cửa ngày một lớn hơn, dồn dập hơn, như tiếng búa tạ nện vào lồng ngực. Đúng lúc đó, điện thoại báo tin nhắn mới từ cha:
“Hả? Chiếc TV đó hỏng và bố đã vứt nó đi từ hai tuần trước rồi mà. Bố đang định mua cái mới đây.”
Vậy suốt một tuần qua... tôi đã xem cái gì? Và kẻ đang đứng ngoài cửa kia... hắn đến để lấy nốt phần "thực đơn" còn thiếu chăng?
Tại sao không thể ghi hình lại chương trình trên Kênh 122?
Màn hình trắng xóa trên camera gợi ý rằng chương trình này không được phát sóng qua sóng điện từ thông thường, mà là một dạng tác động trực tiếp vào võng mạc hoặc nhận thức của người xem, khiến các thiết bị kỹ thuật số không thể bắt được hình ảnh.Gã đàn ông tóc đen là ai?
Hắn dường như là một thực thể đa không gian, có khả năng di chuyển từ thế giới bên trong "chương trình" ra ngoài thực tại để săn đuổi những kẻ vô tình quan sát chúng quá lâu.Ý nghĩa của những biến dị cơ thể (tai gập, răng trượt) là gì?
Đó là dấu hiệu cho thấy những thực thể này đang cố gắng "bắt chước" hình dạng con người nhưng chưa hoàn thiện, tạo nên hiệu ứng "thung lũng kỳ lạ" (uncanny valley) đầy ám ảnh.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


