Một đêm đi chơi bình thường bỗng trở thành cơn ác mộng tâm linh khi Fit_Road_4734 nhận ra mình đã trò chuyện hàng giờ với một kẻ không hề tồn tại.

Có những ký ức không mất đi theo thời gian, chúng kết tinh thành những khối đá lạnh lẽo găm chặt vào tâm trí. Chuyện đã xảy ra từ vài tháng trước, nhưng mỗi khi bóng tối phủ xuống, tôi lại thấy mình đang bước đi trên con phố ấy, bên cạnh một thực thể mà lẽ ra không nên hiện diện.
Sự Hiện Diện Thừa Thãi
Mọi chuyện bắt đầu bằng một lời mời bình thản từ người bạn cũ. Anh ta muốn giới thiệu tôi với vài người bạn mới. Đêm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, chúng tôi tụ tập thành một nhóm. Anh ta giới thiệu tôi với ba người khác. Tổng cộng là năm người, tính cả tôi. Hoặc ít nhất, đó là những gì lý trí tôi nên ghi nhận.
Nhưng tôi thề, có một người thứ sáu ở đó.
Hắn không hề xa lạ. Hắn đứng đó, tự nhiên như một phần của bóng tối. Trong suốt cuộc dạo chơi vô định qua những con phố, hắn chỉ nói chuyện với tôi. Chúng tôi đã có những cuộc đối thoại thực sự — những câu đùa khiến tôi bật cười, những quan sát tinh tế về dòng người qua lại, những câu chuyện phiếm kéo dài hàng giờ đồng hồ. Hắn luôn đi sát bên cạnh tôi, hơi thở và giọng nói thực đến mức tôi có thể cảm nhận được độ rung của không khí.
Tiếng Thì Thầm Của Hư Vô
Điều kỳ quái mà lúc ấy tôi không nhận ra: Không một ai khác trong nhóm tương tác với hắn. Không một cái liếc nhìn, không một câu đáp lời, cũng chẳng có lấy một lần va chạm vô tình khi chúng tôi chen chúc trên vỉa hè. Hắn như một tần số âm thanh chỉ mình tôi bắt sóng được, một bóng ma được lập trình để chỉ hiển thị trên võng mạc của riêng tôi.
Cuộc vui tàn, chúng tôi chia tay nhau trong êm đẹp. Sự kinh hoàng chỉ thực sự lộ diện vào sáng hôm sau, khi thực tại bị xé toạc bởi một thông báo tin nhắn.
Bạn tôi tạo một nhóm chat để mọi người giữ liên lạc. Tôi lướt qua danh sách thành viên. Chỉ có 5 người. Tôi, bạn tôi, và ba người lạ kia. Không có kẻ thứ sáu. Không có cái tên nào tương ứng với người đã đi cạnh tôi suốt cả đêm.
Hồi Kết: Kẻ Chỉ Nói Chuyện Với Tôi
Khi tôi run rẩy hỏi về "người bạn còn lại", tất cả bọn họ đều nhìn tôi như nhìn một kẻ tâm thần. Họ khẳng định chắc chắn rằng đêm qua chỉ có 5 người. Không có ai khác nhìn thấy kẻ đã cùng tôi cười đùa. Không có một tấm ảnh nào dính bóng hắn, không có một dấu vết vật lý nào để lại.
Hắn là ai? Một linh hồn lạc lối mượn hình hài để tìm kiếm sự an ủi? Hay một phần tâm trí tôi đã tự tách rời để tạo ra một người bạn đồng hành trong bóng tối? Điều ám ảnh nhất không phải là việc hắn không tồn tại, mà là sự thật rằng: Hắn đã chọn tôi. Chỉ mình tôi.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thường xuyên kiểm tra phía sau lưng mình mỗi khi đi bộ một mình. Bởi vì nếu hắn đã có thể nói chuyện với tôi một lần, ai dám chắc hắn không đang đứng ngay đó, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở để thì thầm vào tai tôi một lần nữa?
Làm thế nào để xác nhận người thứ sáu có thực sự tồn tại không?
Fit_Road_4734 đã kiểm tra lại nhóm chat và hỏi tất cả những người tham gia, nhưng không ai có ký ức về người này. Không có hình ảnh hay tin nhắn nào chứng minh sự hiện diện của thực thể đó.
Tại sao thực thể này chỉ tương tác với một người duy nhất?
Trong tâm linh, đây thường được gọi là hiện tượng "người đồng hành vô hình", nơi một thực thể gắn kết với năng lượng của một cá nhân cụ thể để hút lấy sự chú ý hoặc năng lượng sống.
Có giải thích khoa học nào cho hiện tượng này không?
Có thể đó là một dạng ảo giác do mệt mỏi hoặc hiện tượng "người đàn ông bóng đêm", tuy nhiên sự chi tiết trong các cuộc hội thoại kéo dài hàng giờ khiến lời giải thích này vẫn còn nhiều kẽ hở.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Fit_Road_4734



