Đã bao giờ bạn thức dậy trong một thực tại gần như hoàn hảo, nhưng lại mang một hơi thở của sự mục rỗng? Câu chuyện về một đứa trẻ lạc giữa hai thế giới.

Ở tuổi 30, khi những nếp nhăn của thời gian bắt đầu hằn lên gương mặt, tôi chẳng còn lý do gì để thêu dệt nên một lời nói dối. Nhưng câu chuyện tôi sắp kể, một mảnh vỡ sắc lẹm của quá khứ, vẫn hằng đêm cứa vào tâm trí tôi những nỗi bất an không tên. Có những bí ẩn không được chôn cất dưới lòng đất, mà nó lẩn khuất ngay trong chính những thói quen đời thường nhất của chúng ta.
Khoảng lặng chết chóc sau buổi tập bóng
Mùa hè năm đó, khi tôi mới chỉ là một đứa trẻ 10 hay 11 tuổi, thế giới của tôi gói gọn trong mùi cỏ cháy nắng và những buổi tập bóng đá mướt mồ hôi. Tôi nhớ rõ cái nóng hầm hập phả lên từ mặt sân, tiếng còi của huấn luyện viên vang lên đều đặn. Đó là một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác. Nhưng đó cũng là điểm tận cùng của thực tại mà tôi từng biết.
Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào. Tôi không nhớ mình đã chào tạm biệt ai. Ký ức của tôi bị cắt phăng bởi một nhát kéo vô hình của bóng tối. Để rồi, khi ánh sáng trở lại, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.
Căn phòng của kẻ xa lạ
Ánh nắng len lỏi qua khe cửa, đậu trên bức tường dán đầy những tấm poster. Một con T-Rex màu xanh lá và xanh dương đã bạc màu theo năm tháng, những hình ảnh Batman nằm nghiêng vẹo như thể được dán bởi bàn tay vụng về của một đứa trẻ. Mọi thứ trông thật bình thường đến mức đáng sợ. Có một chiếc bàn gỗ đơn sơ, một chiếc đèn ngủ nhỏ, và tấm chăn mềm mại bao phủ lấy tôi.
Tôi nằm im, tim đập thình thịch, cố lục tìm trong trí não một lời giải thích. "Mình đang ở nhà bạn sao?" Nhưng tôi không nhớ có bất kỳ kế hoạch ngủ lại nào. Tôi nhìn xuống bộ đồ ngủ mình đang mặc – chính là bộ đồ mẹ mua cho tôi ở Target vài tháng trước. Tại sao tôi lại mặc nó ở đây nếu tôi không hề mang theo quần áo?
Tiếng gọi từ hư vô
Tôi bước xuống cầu thang, từng nhịp chân như gõ vào một không gian rỗng tuếch. Mùi trứng chiên và bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa, một mùi vị ấm áp lẽ ra phải mang lại cảm giác an toàn, nhưng lúc này nó chỉ khiến tôi thấy buồn nôn vì sợ hãi.
Một người đàn ông đang ngồi trên sofa, thản nhiên nhấp ngụm cà phê và chăm chú xem bản tin sáng. Trong bếp, một người phụ nữ đang bận rộn với bữa sáng. Bà ấy quay lại, nở một nụ cười hiền hậu: "Dậy rồi hả con yêu? Mẹ đang làm món trứng đúng kiểu con thích đây."
Dòng máu trong người tôi như đóng băng. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, thốt ra một câu hỏi run rẩy: "Cháu đang ở đâu?"
Bà ấy bật cười, một điệu cười nhẹ tênh như thể tôi vừa nói một câu đùa ngớ ngẩn. "Con nói gì vậy? Con đang ở nhà mình mà." Người đàn ông trên sofa vẫn không rời mắt khỏi tivi, chỉ buông một câu lạnh lùng: "Con trai, lấy hộ bố tờ báo được không?"
Từ "Con trai" ấy như một cú tát trực diện vào tâm hồn tôi. Họ không phải cha mẹ tôi. Gương mặt họ, giọng nói họ, sự tồn tại của họ trong căn nhà này là một sự sai lệch ghê gớm đối với trật tự của vũ trụ. Tôi gào lên trong sự hoảng loạn tột độ: "CÁC NGƯỜI KHÔNG PHẢI CHA MẸ TÔI! ĐÂY KHÔNG PHẢI NHÀ TÔI!"
Cuộc đào thoát về phía thực tại
Tôi lao ra khỏi cửa chính, đôi dép đi trong nhà vấp váp trên nền bê tông lạnh lẽo. Không khí bên ngoài buốt giá hơn hẳn bên trong căn nhà đó. Tôi chạy, chạy như thể tử thần đang đuổi sát sau lưng. Và rồi, tôi nhận ra khu phố này. Nó chính là khu phố tôi sống, nhưng ở phía bên kia trục đường chính – nơi tôi hiếm khi đặt chân tới.
Khi tôi xông vào căn nhà thực sự của mình, tôi thấy cha tôi đang ngồi trên sofa với tách cà phê, mẹ tôi đang làm bữa sáng trong bếp. Nhưng họ đang làm bánh kếp và thịt xông khói, không phải trứng chiên. Tivi đang chiếu một chương trình giải trí rẻ tiền, không phải bản tin. Sự khác biệt nhỏ bé ấy chính là cứu cánh của tôi.
Sự thật bị vùi lấp
Gia đình tôi đã gọi cảnh sát. Tôi kể lại từng chi tiết, từng tấm poster, từng lời nói của đôi vợ chồng kỳ quái kia. Nhưng khi cảnh sát ập đến căn nhà đó, họ chỉ tìm thấy một cái xác không hồn của một công trình kiến trúc. Căn nhà trống rỗng, bụi phủ mờ mịt. Hàng xóm nói rằng không ai sống ở đó trong nhiều năm qua. Không có thức ăn, không có hơi ấm bếp núc, và tuyệt nhiên không có dấu vết của đôi vợ chồng đã gọi tôi là "con trai".
Cha mẹ tôi bắt đầu nghi ngờ. Họ nghĩ tôi nói dối để che đậy việc bỏ đi chơi. Vị bác sĩ tâm lý sau này nói với tôi về hiện tượng "thức tỉnh giả" – một giấc mơ sống động đến mức bộ não tự ghi đè nó vào ký ức thực. Nhưng ông ta không bao giờ giải thích được khoảng trống thời gian sau buổi tập bóng đá. Không ai nhìn thấy tôi. Tôi đã biến mất khỏi thế gian này trong suốt một đêm dài.
Cho đến tận bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn nằm trằn trọc, tự hỏi liệu mình có thực sự đã "trở về"? Hay tôi vẫn đang kẹt lại trong một lớp thực tại mỏng manh nào đó, nơi những thực thể xa lạ vẫn đang chờ đợi để mời tôi ăn một bữa sáng đầy dối trá?
Tại sao ngôi nhà lại trống rỗng khi cảnh sát đến?
Có hai giả thuyết: Một là nhân vật chính đã trải qua một cơn mộng du cực độ và tự thêu dệt ký ức trong một căn nhà hoang; hai là anh ta đã vô tình bước vào một chiều không gian song trùng, nơi các thực thể cố gắng "nuốt chửng" anh ta vào vai trò một người con.Sự khác biệt giữa hai gia đình có ý nghĩa gì?
Sự khác biệt nhỏ (trứng chiên vs bánh kếp) cho thấy sự mô phỏng không hoàn hảo của thực tại song song. Những thực thể kia có thể biết về cuộc đời anh ta nhưng không nắm bắt được những chi tiết thay đổi tức thời.Khoảng trống thời gian sau buổi tập bóng đi đâu?
Đây là lỗ hổng lớn nhất. Nếu đó chỉ là giấc mơ, anh ta phải ở đâu đó trong thế giới thực. Việc không ai tìm thấy anh ta ám chỉ một sự biến mất vật lý khỏi thực tại hiện hữu.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



