Một nhà phát triển hệ thống an ninh phát hiện ra sự bất thường rợn người đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của gã hàng xóm Matt Revers. Sự thật hay hoang tưởng?
Khúc dạo đầu của sự hoàn hảo đến đáng sợ
Tôi luôn tin rằng thế giới này vận hành theo những thuật toán. Là một nhà phát triển hệ thống an ninh kỹ thuật số, cuộc sống của tôi là những chuỗi mã hóa, những quy luật bất biến và sự nhạy cảm cực độ với bất kỳ lỗi logic nào. Khu chung cư tôi ở vốn dĩ là một hệ sinh thái cân bằng, cho đến khi Matt Revers xuất hiện và chiếm lĩnh căn hộ 405 đối diện.
Hắn bước ra từ chiếc xe tải vào một ngày mây mù xám xịt. Matt không cao, không thấp, không béo, cũng chẳng gầy. Hắn có một gương mặt mà nếu bạn nhìn thấy trong đám đông, tâm trí bạn sẽ ngay lập tức xóa sạch nó như một tệp tin rác. Hắn tự giới thiệu mình là "cố vấn tài chính cho các doanh nghiệp nhỏ" với một chất giọng phẳng lặng, không cao độ, không cảm xúc. Khi bàn tay hắn chạm vào tôi, tiếng sột soạt của đôi găng tay da miết lên da thịt khiến tôi rùng mình—một thanh âm lạc điệu trong bản nhạc vốn dĩ êm đềm.
Sự bất thường của Matt nằm chính ở chỗ... hắn quá đỗi bình thường. Trong thế giới của tôi, ai cũng có một vết rạn: một thói quen giật mắt, một nhịp bước chân khập khiễng, hoặc một cách dùng từ lập dị. Nhưng Matt Revers thì không. Hắn giống như một thực thể được lập trình để mô phỏng sự tử tế: luôn chào hỏi, luôn giúp đỡ, luôn chạy bộ đúng giờ. Hắn mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô đỏ đen dần chuyển sang sắc tối—một hình ảnh ẩn dụ cho sự tha hóa mà tôi chưa kịp nhận ra.
Tiếng vang của kim loại và vệt máu dưới lớp thảm
Đêm thứ Sáu, ngày 26 tháng 7, lúc 23:00. Cơn bão đổ bộ vào thành phố bằng những tiếng sấm gầm rít như muốn xé toạc bầu trời. Tôi ngồi đó, trước màn hình máy tính, mải mê với những dòng code từ 23:00 đến 3:00 sáng, cố gắng truy tìm những lỗi hổng trong hệ thống của đồng nghiệp. Khi cơn bão vừa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người, tôi nghe thấy nó.
Một tiếng "clink" khô khốc. Âm thanh của kim loại sắc lạnh va chạm với sàn gỗ, giống hệt tiếng con dao thái thịt mẹ tôi từng đánh rơi năm nào. Tò mò và một chút bản năng cảnh giác, tôi ghé mắt vào lỗ nhòm trên cửa.
Trong bóng tối lờ mờ của hành lang, Matt Revers đang quỳ xuống, đôi tay run rẩy nhặt một vật gì đó. Hắn đang nguyền rủa vận may của mình bằng những lời thì thầm đứt quãng. Tôi nín thở, lùi lại, cảm giác như những sợi dây thần kinh đang bị kéo căng đến mức sắp đứt.
Sáng hôm sau, tôi tìm thấy câu trả lời. Trên lớp thảm đỏ viền đen, ngay tại vị trí Matt đã quỳ, có một vết cắt nhỏ đến mức vô hình. Tôi quỳ xuống, khẽ lật mép thảm lên. Trái tim tôi như ngừng đập: Những vết ố màu đỏ thẫm, gần như đen kịt thấm đẫm vào thớ gỗ phía dưới. Một vết sứt trên gỗ—dấu tích không thể chối cãi của một lưỡi dao sắc lẹm vừa giáng xuống.
Chuyến đi săn lúc 4 giờ sáng
Nghi ngờ biến thành nỗi ám ảnh. Đêm tiếp theo, tôi quyết định trở thành kẻ rình rập trong chính ngôi nhà của mình. Đúng 23:00, Matt rời khỏi phòng. Lần này, hắn mặc đồ tối màu, gương mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ trùm đầu (ski mask). Trên vai hắn là một chiếc bao tải lớn, nặng nề và đầy bí ẩn.
Hắn biến mất vào màn đêm như một bóng ma. Tôi thức trắng, dán mắt vào kẽ hở của cánh cửa. Đến 4:15 sáng, hắn trở về. Chiếc bao tải giờ đây nhẹ bẫng, lay động theo từng bước chân không còn tiếng động của hắn. Khi hắn đi qua lỗ nhòm, tôi nhìn thấy một vết đỏ nhỏ trên gò má—một vệt máu chưa kịp lau sạch.
Tôi bắt đầu truy quét dữ liệu. Website cảnh báo tội phạm hiện ra những con số kinh hoàng: 50 vụ mất tích trong 2 tháng qua. Khi tôi lọc dữ liệu, sự thật hiện ra như một lưỡi dao đâm vào lồng ngực: 20 vụ xảy ra trong vòng bán kính 400 mét quanh tòa nhà này. Và trong 2 tháng kể từ khi Matt chuyển đến, đã có 6 người bốc hơi hoàn toàn trong phạm vi 100 mét.
Cái tên cuối cùng khiến tôi chết lặng: Maritza, một cô gái 15 tuổi, biến mất vào tối thứ Bảy, ngày 27 tháng 7, ngay sau cái đêm tôi thấy Matt đánh rơi con dao. Mọi thứ không còn là sự trùng hợp. Đó là một thuật toán của quỷ dữ.
Hồi kết: Sự im lặng trước cơn giông tố
Bây giờ, tôi đang ngồi đây, trong bóng tối, nhìn vào hệ thống camera an ninh ở lối vào mà tôi vừa xâm nhập được. Tôi đang phân vân giữa việc báo cảnh sát hay tự mình xác nhận sự thật. Nếu tôi sai, tôi sẽ mất tất cả. Nhưng nếu tôi đúng...
Tôi nghĩ mình sẽ làm điều đó. Tôi sẽ đối mặt với bóng tối đằng sau cánh cửa 405. Trừ khi, chính bóng tối đó đang đứng sau lưng tôi lúc này.
Matt Revers là ai và tại sao hắn bị nghi ngờ?
Matt Revers là một cố vấn tài chính mới chuyển đến căn hộ 405. Hắn bị nghi ngờ vì vẻ ngoài quá đỗi bình thường một cách thiếu tự nhiên, cùng những hành động ám muội lúc nửa đêm và sự trùng khớp với các vụ mất tích quanh khu vực.
Chi tiết rùng rợn nhất được tìm thấy dưới thảm là gì?
Đó là những vệt máu khô màu đỏ thẫm và vết sứt trên sàn gỗ, minh chứng cho một vật sắc nhọn như lưỡi dao đã rơi xuống và để lại dấu vết của sự chết chóc.
Nạn nhân Maritza có liên quan gì đến mốc thời gian của câu chuyện?
Maritza biến mất vào ngày 27 tháng 7, chỉ chưa đầy 24 giờ sau khi nhân vật chính nhìn thấy Matt Revers đánh rơi vật nghi vấn và có những biểu hiện lạ lùng tại hành lang.
Tại sao nhân vật chính không báo cảnh sát ngay lập tức?
Nhân vật chính là một chuyên gia phân tích hệ thống, anh ta bị ám ảnh bởi việc phải có bằng chứng tuyệt đối và lo sợ sự hoang tưởng của mình sẽ dẫn đến hậu quả mất nơi ở nếu Matt thực sự vô tội.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Ouro_04



