Khám phá bí ẩn kinh hoàng khi thám tử Main-Investment9545 nhận ra kẻ sát nhân mình đang truy đuổi suốt nhiều tháng qua không phải là một con người.

Tôi chưa bao giờ biết sợ bóng tối. Với tôi, bóng đêm chỉ đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng, một khái niệm vật lý có thể đo lường và chế ngự. Nhưng giờ đây, khi ngồi giữa đồn cảnh sát vào lúc 3:14 sáng ngày 28 tháng 3 năm 2026, dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn như nhịp tim của một kẻ hấp hối, tôi chợt hiểu ra một sự thật nghiệt ngã: Bóng tối là một thực thể sống. Một thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Vết máu và những mảnh vụn ký ức
Vụ án này đã nuốt chửng linh hồn tôi. Kẻ sát nhân hàng loạt – tôi vẫn gọi nó là "kẻ sát nhân", nhưng có lẽ danh xưng đó là một sự nhầm lẫn tai hại – đã cố tình để lại những mẩu vụn bánh mì cho tôi lần theo. Và tôi, như một con thú bị bỏ đói, đã ngấu nghiến chúng không chút do dự.
Mọi hiện trường, mọi lời nhắn, từng vệt máu sẫm màu đều được tôi ghi chép đến mức ám ảnh. Cuốn sổ tay của tôi giờ đây là một khu rừng rậm rạp của những nét vẽ nguệch ngoạc, những mũi tên chồng chéo và những ký hiệu tốc ký không thể giải mã. Tôi không còn theo kịp suy nghĩ của chính mình, nhưng tôi cảm nhận được nó. Một bước ngoặt đang nằm ngay đây, trong đống hồ sơ, ảnh chụp và báo cáo khám nghiệm tử thi này.
Nhưng tôi không đơn độc.
Tiếng vang từ hư không
Mọi chuyện bắt đầu một cách tinh vi. Đầu tiên là một âm thanh ở hành lang, nhẹ bẫm như một tiếng thở dài lướt qua mang tai. Tôi đứng khựng lại, cố thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là gió, hay tiếng cựa mình của tòa nhà cũ kỹ. Rồi một tiếng "xoảng" kim khí vang lên từ phòng lưu trữ tang vật. Nó không xa xôi, nó gần đến mức tôi cảm nhận được sự rung động lan tỏa trong lồng ngực mình.
"Ai đó?!" – Tôi lên tiếng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Không có tiếng đáp từ, ngay cả tiếng rì rầm của đèn điện cũng tắt lịm. Cảm giác bị theo dõi thắt chặt quanh cổ tôi như một sợi dây thừng.
Tôi rút súng. Mọi bản năng đều gào thét bảo tôi phải chạy trốn. Nhưng bước ngoặt này, sự thật này đã quá gần. Tôi phải biết.
Khi thực tại tan chảy
Những bóng đen bắt đầu dịch chuyển. Một hình bóng, hay đúng hơn là một sự biến dạng của thực tại, trượt dài giữa những dãy bàn làm việc. Không khuôn mặt, không cơ thể, chỉ là một khoảng không méo mó. Tôi chớp mắt, và nó biến mất.
Tôi cười. Có lẽ tôi đã cười như một kẻ điên. Tôi quay lại với đống hồ sơ để tìm kiếm sự tỉnh táo, nhưng những trang giấy bắt đầu động đậy. Ban đầu nhẹ nhàng như một làn gió, rồi dữ dội, chúng vỗ cánh bay khắp sàn nhà như những sinh vật bị thương. Một bức ảnh văng ra khỏi đống tang vật, xoay tròn rồi đáp xuống, mặt ảnh ngửa lên.
Bức ảnh đó chụp chính tôi.
Không thể nào. Tôi chưa từng chụp bức ảnh đó. Khuôn mặt tôi trong ảnh bị đóng băng trong nỗi kinh hoàng tột độ. Đôi mắt tôi trừng trừng nhìn lại chính mình với sự khiếp sợ vĩnh cửu. Hành lang đồn cảnh sát quen thuộc bỗng chốc vặn vẹo. Những ngăn tủ hồ sơ kéo dài ra thành những hành lang vô tận. Tường uốn cong, sàn nhà nhào lộn. Đây không còn là tâm lý học, đây là sự sụp đổ của thực tại.
Một tiếng thì thầm cuộn xoáy trong sọ não tôi: "Thám tử... ngươi đã theo dõi ta... và ta đã chờ đợi..."
Hồi kết của bóng tối
Đèn tắt phụt. Cơn hoảng loạn cào xé tâm trí tôi. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, những cái bóng vươn ra những chiếc răng sắc lạnh và những cánh tay gầy guộc. Những nạn nhân mà tôi từng cố gắng cứu rỗi giờ đây bò về phía tôi, miệng há hốc trong những tiếng thét câm lặng, ngón tay dài ngoẵng chỉ trích, đói khát.
Tôi cố chạy, nhưng những cánh cửa dẫn đến hư không. Những cầu thang đâm thẳng vào bóng tối vô hạn. Tôi nổ súng. Tiếng đạn vang lên rỗng tuếch, dội lại bằng những tiếng cười trầm đục, đói khát và hiện diện khắp nơi. Thực thể đó không còn ẩn nấp nữa. Nó cao lớn một cách phi lý, rồi lại thu nhỏ như một đứa trẻ, rồi tan biến thành một làn sương mù bóp nghẹt buồng phổi tôi. Đôi mắt nó – hay đúng hơn là hai hố đen sâu thẳm – nhìn thấu tận tâm can tôi.
Tôi thấy mình trong mảnh kính vỡ của cửa sổ văn phòng. Da tôi xám xịt, căng chặt trên những khúc xương sắc lẹm. Đôi mắt tôi là hai hố đen. Miệng tôi tự cử động, thì thầm những lời cay đắng: "Ngươi là kẻ tiếp theo. Ngươi là kẻ tiếp theo."
Tôi thét lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Giọng nói của tôi đã bị tước đoạt. Tôi bị giam cầm trong chính tâm trí mình, trong mê cung của đồn cảnh sát, với một kẻ săn mồi hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi. Ở đâu đó, trong bóng tối sâu thẳm nhất, tôi vẫn nghe thấy tiếng thì thầm ấy lặp đi lặp lại...
"Ngươi là kẻ tiếp theo."
Thám tử Main-Investment9545 là ai và tại sao lại bị săn đuổi?
Main-Investment9545 là một điều tra viên bị ám ảnh bởi một vụ án sát nhân hàng loạt suốt nhiều tháng, dẫn đến việc vô tình thu hút sự chú ý của một thực thể siêu nhiên.Thực thể sát nhân trong câu chuyện có đặc điểm gì?
Nó không phải con người, có khả năng bẻ cong thực tại, thao túng không gian và thời gian, và có thể thay đổi hình dạng từ sương mù đến một bóng đen cao lớn với đôi mắt là những hố đen vô tận.Điều gì đã xảy ra tại đồn cảnh sát lúc 3:14 sáng?
Thực tại bị sụp đổ hoàn toàn, đồn cảnh sát biến thành một mê cung không lối thoát và thám tử nhận ra mình đã trở thành nạn nhân tiếp theo thông qua một bức ảnh kỳ quái.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



