Một chiếc máy báo khói nhấp nháy mã Morse bí ẩn, một khuôn mặt rình rập từ khe nứt trần nhà... Bạn sẽ làm gì khi kẻ săn đuổi mang gương mặt của chính mình?

Tôi chưa bao giờ là một kẻ yếu bóng vía. Tôi không bao giờ kiểm tra ổ khóa hai lần, chẳng tin vào những hồn ma bóng quế, và chưa từng có cảm giác bị ai đó dõi theo trong suốt cuộc đời mình. Nhưng khi tôi viết những dòng này, tôi nhận ra mình đã biến thành một kẻ hoàn toàn khác – một kẻ đang run rẩy trước những điều không thể giải thích, trước khi trí não tôi kịp tự lừa dối rằng tất cả chỉ là ảo giác.
Phần 1: Những nhịp điệu không mời mà đến
Mọi chuyện bắt đầu vào ngày 3 tháng 3. Chiếc máy báo khói ở hành lang nhà tôi bắt đầu nhấp nháy một cách kỳ lạ. Thông thường, chiếc đèn LED đỏ ấy chỉ lóe lên một lần mỗi 30 hoặc 40 giây để báo hiệu pin vẫn ổn – một âm thanh thị giác đều đặn, vô hại mà tôi đã quen suốt hai năm sống tại đây. Nhưng đêm đó, nó không còn đều đặn nữa.
Nó nhấp nháy theo từng cụm. Hai lần nhanh. Nghỉ. Ba lần nhanh. Nghỉ. Một lần dài.
Là một người đam mê radio nghiệp dư từ thời đại học, bộ não tôi vô thức phân tích những tia sáng đó như cách người ta đọc phụ đề phim. Và rồi, máu trong người tôi như đông cứng lại khi nhận ra: Nó đang đánh vần tên tôi. Tên đầy đủ của tôi, bảy chữ cái, lặp lại ba lần liên tục. Giữa đêm khuya thanh vắng, một thiết bị điện tử vô tri đang gọi tên chủ nhân của nó bằng thứ ngôn ngữ của những linh hồn máy móc.
Phần 2: Thông điệp từ hư vô
Đêm tiếp theo, tôi đặt điện thoại ghi hình từ nửa đêm đến 6 giờ sáng. Khi tua lại đoạn phim với tốc độ 2x vào sáng hôm sau, những gì hiện ra trên trang sổ tay khiến tay tôi không chỉ run rẩy, mà là "vibrating" – một sự rung động từ tận trong xương tủy.
- Từ 0h00 đến 1h15: Nó lặp lại tên tôi trong một vòng lặp vô tận.
- Từ 1h15 đến 3h40: "Ta có thể thấy ngươi từ đây."
- Từ 3h40 đến 5h55: "Lúc ngủ trông ngươi khác quá."
Tôi giật phăng chiếc máy báo khói khỏi trần nhà. Tôi tháo viên pin 9V đã hơi rỉ sét ra và đặt chiếc máy trơ trọi trên bàn bếp. Ngay khoảnh khắc đó, chiếc đèn LED lóe lên một lần cuối. Không pin. Không nguồn điện. Không có bất kỳ lý giải vật lý nào. Tôi ném nó vào thùng rác sau tòa nhà và thay bằng một chiếc máy mới toanh từ cửa hàng kim khí.
Nhưng bóng tối không buông tha tôi dễ dàng như vậy. 1 giờ sáng đêm đó, chiếc máy mới lại bắt đầu nhảy múa nhịp điệu chết chóc:
"Ngươi đã ném ta đi. Nhưng ta không ở trong chiếc máy đó. Ta ở trong trần nhà. Ta đã luôn ở trong trần nhà. Chiếc máy chỉ là cách ta nói chuyện với ngươi thôi."
Và rồi, một câu nói khiến trái tim tôi thắt lại: "Đừng tháo cái này xuống. Ở trên này tối lắm nếu không có ánh sáng, và ta cần thấy ngươi để chắc chắn rằng ngươi vẫn an toàn."
Sự bảo vệ. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một sự "quan tâm" vặn vẹo. Thứ gì đó trên kia yêu thương tôi theo cách mà không một sinh vật sống nào nên làm.
Phần 3: Gương mặt trong ánh đỏ
Tôi đặt một webcam hướng thẳng vào trần hành lang. Vào lúc 3 giờ 47 phút sáng, đoạn video ghi lại một khoảnh khắc kinh hoàng: Chiếc đèn LED đỏ ngừng nhấp nháy và chuyển sang sáng rực liên tục trong đúng 11 giây. Trong luồng sáng đỏ quạch đó, áp sát vào bề mặt thạch cao xung quanh chiếc máy báo khói, là một khuôn mặt.
Nó không nằm sau trần nhà. Nó ép chặt vào bề mặt như thể đang nhìn qua một lớp kính mỏng. Các đường nét bị bẹt ra, méo mó. Trán, mũi, và cả vết sẹo trên lông mày trái từ năm tôi 12 tuổi... Đó là khuôn mặt của tôi.
Nhưng biểu cảm đó... nó không phải là tôi. Đó là ánh nhìn của một kẻ chết đói lâu ngày đang nhìn vào một bữa tiệc thịnh soạn. Một nụ cười rộng đến mang tai, đầy sự thèm khát và kiên nhẫn.
Tôi đã chuyển nệm ra phòng khách để trốn chạy. Nhưng sáng nay, tôi phát hiện một vết nứt nhỏ trên trần phòng khách. Tôi lấy thước đo: lúc sáng là 4 inch. Bây giờ, nó đã là 4.5 inch.
Kẻ mang gương mặt tôi đang bò qua từng căn phòng. Trần nhà thạch cao mỏng manh này sẽ không giữ chân nó được lâu nữa. Và tôi sợ rằng, khi nó hoàn toàn thoát ra khỏi bóng tối trên kia, nó sẽ không còn giống tôi chút nào nữa.
Tại sao mã Morse lại xuất hiện qua máy báo khói?
Thực thể ẩn nấp trong trần nhà sử dụng dòng điện hoặc một năng lượng vô hình để thao túng đèn LED của thiết bị, biến một vật dụng an toàn thành công cụ giao tiếp của nó.Khuôn mặt đó thực sự là ai?
Dựa trên các chi tiết (vết sẹo), đó là một bản sao vặn vẹo của chính nhân vật chính, một thực thể "song trùng" (doppelgänger) nhưng mang bản năng săn mồi và thèm khát.Liệu việc chuyển phòng có cứu được UntitledDoc1?
Không. Vết nứt đang lan rộng từ hành lang sang phòng khách cho thấy thực thể này di chuyển theo sự hiện diện của nạn nhân bên dưới trần nhà.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



