Tôi ngỡ mình chỉ đang dần quên lãng, cho đến khi chiếc camera lột trần sự thật về một bóng hình cao gầy luôn dõi theo tôi từ những góc chết của căn phòng.

Có một loại sợ hãi không đến từ tiếng động lớn hay những cú nhảy bổ vào mặt. Nó đến từ sự hoài nghi chính bản thân mình. Nó bắt đầu như một vết nứt nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, nơi trí nhớ của tôi — _COCAINEblizzard — bắt đầu phản bội lại thực tại.
Những Tiếng Thì Thầm Của Sự Quên Lãng
Ban đầu, đó chỉ là những chi tiết vụn vặt. Một chiếc cốc sứ tôi nhớ rõ đã để trong bồn rửa trước khi ngủ, sáng ra lại chễm chệ trên kệ bếp. Nó không sạch, chỉ là... đã được di chuyển. Tôi sống một mình, giữa bốn bức tường im lìm và những ca làm việc kéo dài đến kiệt quệ. Tôi tự huyễn hoặc rằng đó là do chứng thiếu ngủ, rằng tâm trí mình đã quá rệu rã để ghi nhớ những hành động vô thức.
Nhưng bóng tối không dừng lại ở đó. Thức ăn vơi đi một cách bất thường. Gói bánh quy mới mua hôm qua đã vơi đi một nửa. Chai nước suối còn nguyên seal trong tủ lạnh bỗng xuất hiện với nắp chai đã bị vặn mở. Có lúc, tôi còn tự cười nhạo mình, nói với bạn bè rằng chắc tôi đang "ăn trong lúc ngủ" vì quá stress.
Cho đến một đêm, khoảnh khắc giao thoa của bóng tối gõ cửa vào lúc 3 giờ sáng. Tôi thức giấc để đi vệ sinh, và giữa hành lang hun hút, một bản năng nguyên thủy bóp nghẹt lấy lồng ngực tôi: Tôi không đơn độc. Có thứ gì đó đang quan sát. Tôi bật tung mọi bóng đèn, kiểm tra từng ngóc ngách, từng tủ quần áo. Cửa vẫn khóa, cửa sổ vẫn đóng im lìm. Nhưng sự bất an đã kịp bén rễ.
Cái Bẫy Của Những Con Mắt Điện Tử
Tôi quyết định đặt một chiếc camera an ninh ở góc phòng khách, nơi có thể bao quát cả hành lang và bếp. Tôi chỉ muốn chứng minh mình điên, chứng minh mình đang mộng du để có thể thanh thản mà ngủ tiếp. Đêm thứ nhất: tĩnh lặng. Đêm thứ hai: trống rỗng.
Đến đêm thứ ba, sự tĩnh lặng bị xé toạc.
Sáng hôm đó, tôi thấy đôi giày ở cửa bị xoay một góc lạ lùng. Tôi run rẩy mở đoạn phim. 2 giờ 47 phút sáng, khi cả thành phố đang chìm trong giấc ngủ của những kẻ lương thiện, ánh đèn hành lang bỗng nhiên vụt sáng. Không có ai chạm vào công tắc. Ánh sáng ấy tràn vào phòng khách như một vũng máu loãng.
Và rồi, từ rìa vách tường hành lang, một bóng hình xuất hiện. Hắn không bước vào từ cửa. Hắn không leo vào từ cửa sổ. Hắn đã ở đó từ trước.
Như một lớp da cũ bị lột ra, một hình thể cao gầy, gầy đến mức dị dạng, từ từ ép mình khỏi vách tường phẳng lì. Hắn di chuyển chậm rãi, thận trọng, giống như một con thú săn mồi đang tận hưởng sự sợ hãi của con mồi. Hắn bước ra ánh sáng, để lộ một phần khuôn mặt mờ ảo nhưng đôi mắt thì không thể nhầm lẫn: Hắn đang nhìn thẳng vào camera.
Hắn biết. Hắn không ngạc nhiên, không bối rối. Hắn đứng đó vài giây, bất động như một bức tượng tạc từ hư vô, rồi lặng lẽ lùi lại vào bóng tối của hành lang và... biến mất. Tôi đã tua lại đoạn phim ấy ba lần. Không có tiếng mở cửa, không có lối thoát nào khả dĩ. Hắn chỉ đơn giản là tan biến vào chính nơi hắn đã hiện hình.
Sự Hiện Diện Trong Góc Chết
Ba ngày qua, tôi sống trong một cơn ác mộng tỉnh táo. Căn hộ của tôi đã trở thành một mê cung của những sự dịch chuyển không lời. Thức ăn vẫn mất, những cánh cửa vẫn xê dịch vài inch đầy ám ảnh. Nhưng điều kinh hoàng nhất không nằm trên màn hình camera nữa.
Sáng nay, tôi tìm thấy một thứ: Một mẩu băng dính đen. Nó được dán ngay sát ống kính camera, đánh dấu chính xác vị trí mà chiếc camera không thể quét tới. Một lời tuyên chiến im lặng. Một sự khẳng định rằng hắn vẫn ở đây, ngay trong góc chết của tầm nhìn tôi.
Tôi vẫn chưa dám kiểm tra đoạn phim đêm qua. Bởi sâu thẳm trong thâm tâm, tôi sợ rằng mình sẽ thấy hắn đang đứng ngay sau lưng tôi, trong lúc tôi đang mải mê nhìn vào màn hình để tìm kiếm hắn.
Khám phá những bí ẩn còn vùi lấp:
Tại sao nhân vật chính lại tìm thấy mẩu băng dính đen trên camera?
Mẩu băng dính là minh chứng cho thấy thực thể này không chỉ có trí tuệ mà còn đang theo dõi ngược lại nhân vật chính. Hắn đã tìm ra điểm mù của thiết bị để có thể di chuyển tự do mà không để lại dấu vết trên phim.
Thực thể xuất hiện lúc 2:47 sáng là người hay quỷ?
Dựa trên mô tả "peeling away" (bong ra từ tường) và việc không có dấu vết đột nhập, đây có thể là một thực thể siêu nhiên hoặc một kẻ "phrasing" qua các vật thể rắn, thách thức mọi logic vật lý thông thường.
Tại sao thức ăn lại biến mất nếu đó là một bóng ma?
Sự mất mát vật chất (đồ ăn, nước uống) gợi ý rằng thực thể này có nhu cầu sinh học hoặc đang cố tình tiêu thụ những thứ thuộc về nhân vật chính để dần dần thay thế hoặc xâm chiếm sự tồn tại của họ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - _COCAINEblizzard



