Một cuộc gặp gỡ giữa ban ngày tại kho hàng bỗng trở thành cơn ác mộng ám ảnh khi SpaceMonkeyh đối mặt với đôi mắt đen tuyền không đáy của kẻ lạ mặt.

Kẻ Hoài Nghi Giữa Những Kiện Hàng
Tôi chưa bao giờ là kẻ tin vào những câu chuyện nhảm nhí về ma quỷ, phù thủy hay những thực thể bước ra từ những trang sách cũ nát. Với tôi, thế giới này vận hành bằng logic, bằng những con số và bằng sức nặng của những kiện hàng mà tôi vẫn bốc dỡ hàng ngày phía sau một cửa hàng tạp hóa bình lặng. Tôi là SpaceMonkeyh, một gã thực tế đến mức khô khan, cho đến cái ngày mà ánh mặt trời rực rỡ cũng không thể xua tan được bóng tối trong đôi mắt ấy.
Buổi trưa hôm đó, không gian đặc quánh mùi khói xe và tiếng động cơ gầm rú. Một chiếc xe tải đang cố lách qua lối hẹp nhưng bị chặn lại bởi một thùng rác lớn. Với bản tính của một "gã tồi tốt bụng", tôi tiến đến, gồng mình kéo cái khối sắt nặng nề ấy sang bên kia đường để dọn lối. Chiếc xe tải từ từ bò tới. Gã tài xế hạ kính cửa sổ xuống, một hành động xã giao bình thường để hỏi liệu gã có đủ khoảng trống để đi tiếp hay không.
Cái Nhìn Từ Hư Vô
Tôi ngẩng lên, định bụng sẽ đưa ra vài chỉ dẫn nhiệt tình. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, hơi lạnh từ đâu bỗng chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi ngôn từ trong cổ họng tôi.
Đôi mắt ấy... Chúa ơi, cái quái gì thế này?
Nó không phải là mắt người. Nó là hai hố thẳm đen tuyền, không đồng tử, không lòng trắng. Một màu đen đặc quánh như mực tàu bao phủ lấy toàn bộ nhãn cầu. Bộ não thực tế của tôi bắt đầu điên cuồng tìm kiếm một lời giải thích: Có lẽ gã đang phê thuốc? Nhưng không, ma túy sẽ làm giãn đồng tử, còn gã này... gã thậm chí không có lấy một điểm sáng để mà giãn ra. Có lẽ là xăm mắt? Người ta có thể xăm lòng trắng, nhưng làm sao xóa sổ được cả đồng tử?
Đáng sợ nhất, giữa cái nắng ban trưa gay gắt, đôi mắt ấy không hề phản chiếu ánh sáng. Nó nuốt chửng mọi tia nắng, như thể bên trong cái hốc mắt kia là một khoảng không vô tận, nơi ánh sáng đi vào và không bao giờ trở ra được nữa.
Lời Thì Thầm Của Sự Nhầm Lẫn
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Gã tài xế ấy vẫn nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời cho khoảng trống của chiếc xe, trong khi tôi đứng đó, chết trân trước một thực thể mang gương mặt người nhưng sở hữu đôi mắt của quỷ dữ. Khi chiếc xe tải từ từ lăn bánh qua, tôi chỉ ước mình có đủ can đảm để kéo gã lại và hét lên: "Này anh bạn, tại sao mắt anh lại đen kịt như thế? Đồng tử của anh biến đâu mất rồi?"
Kể từ khoảnh khắc đó, sự bình yên trong tôi đã vỡ vụn. Tôi cố bám víu vào giả thuyết gã đeo kính áp tròng hóa trang, nhưng ai lại đeo thứ đồ chơi của "giống loài địa ngục" đó để đi lái xe giao hàng vào ban ngày?
Nếu đây là một cơn ác mộng, tôi chỉ muốn tỉnh dậy ngay lập tức. Còn nếu đây là sự thật, có lẽ tôi nên thu xếp hành lý, tìm đến một vùng đất thánh hoặc dựng lều trú ngụ ngay trong một ngôi nhà thờ nào đó. Bởi vì giờ đây, mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy hai hố đen ấy đang nhìn mình – im lặng, trống rỗng và đầy ám ảnh.
Thực thể "Người mắt đen" (Black Eyed Children/People) là gì?
Đây là một truyền thuyết đô thị về những sinh vật mang hình dáng con người nhưng có đôi mắt đen hoàn toàn, thường xuất hiện để yêu cầu sự giúp đỡ hoặc xin vào nhà, gây ra cảm giác sợ hãi tột độ cho nhân chứng.Tại sao đôi mắt của gã tài xế không phản chiếu ánh sáng?
Trong các báo cáo về hiện tượng siêu nhiên, việc thiếu sự phản chiếu ánh sáng thường được coi là dấu hiệu của một thực thể không thuộc về thế giới vật chất bình thường, hoặc một dạng vật chất hấp thụ hoàn toàn năng lượng.Liệu có giải thích y học nào cho hiện tượng này không?
Có một số tình trạng hiếm gặp như Aniridia (không có mống mắt) hoặc xăm nhãn cầu thẩm mỹ, nhưng chúng hiếm khi tạo ra một màu đen đồng nhất và không phản chiếu như mô tả của nhân chứng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - SpaceMonkeyh



