Khi nỗi đau mất mát mở ra một hố đen thăm thẳm, những thực thể tà ác sẽ tìm cách chui lọt vào. Một câu chuyện ám ảnh về sự trở lại của người cha.

Người ta thường ví nỗi đau như một hố sâu trong lồng ngực, nhưng họ quên không cảnh báo bạn về những thứ kinh tởm đang chực chờ bò vào để lấp đầy khoảng trống đó. Một ngày nọ, bạn vẫn còn cười đùa bên bàn ăn, và rồi đột ngột, một sự im lặng lạnh lẽo cắt ngang qua huyết quản. Không ai chuẩn bị cho bạn điều đó. Nhất là khi cái chết đến từ một gã say rượu phóng nhanh hơn tốc độ cho phép 30 dặm/giờ, cướp đi sinh mạng của Frank ngay tức khắc.
Sự im lặng chết chóc
Charlie yêu cha mình hơn bất cứ thứ gì. Thằng bé thường dành cả ngày trong gara, say mê ngắm nhìn Frank hồi sinh những chiếc xe cũ. Nhưng kể từ sau tai nạn, ánh sáng trong mắt Charlie vụt tắt. Thằng bé tự nhốt mình trong phòng, im lặng đến mức đáng sợ. Tôi đã đứng ngoài cửa, nín thở lắng nghe, nhưng không có lấy một tiếng sột soạt của tấm chăn hay sự chuyển dịch của chiếc ghế. Chỉ có sự hư vô đặc quánh.
Ba tuần sau ngày Frank ra đi, khi tôi đang ngồi trên chiếc sofa lạnh lẽo với đống khăn giấy vương vãi, nhịp điệu của bóng tối bắt đầu thay đổi. Những bước chân nhẹ tênh vang lên trong hành lang. Charlie xuất hiện, nép mình sau góc tường. Rồi từng đêm, thằng bé tiến lại gần hơn, cho đến khi nó ngồi cạnh tôi trên ghế sofa, cùng nhìn vào màn hình TV nhiễu sóng.
Tiếng thì thầm của kẻ lạ mặt
Một đêm nọ, đôi mắt xanh thẳm như đại dương của nó nhìn xoáy vào tôi. Giọng nói của Charlie vang lên, trầm và mềm mại đến mức tôi suýt quên mất âm thanh đó kỳ diệu thế nào.
“Mẹ ơi? Bố có ở trên thiên đàng không?”
Tôi nghẹn ngào: “Có, con yêu.”
Nó mỉm cười, một nụ cười rộng đến tận mang tai, rồi vòng tay ôm lấy cổ tôi. Hơi ấm từ cơ thể nó nóng hầm hập như một lò sưởi, nóng đến mức không tự nhiên. Nó bắt đầu kể về chuyến đi chơi hồ, và rồi nó nhắc đến “những ngọn núi”.
Những ngọn núi? Tâm trí tôi khựng lại. Chúng tôi chưa bao giờ đi leo núi cùng nhau. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi khi Charlie siết chặt tay tôi, đòi đi ra gara – nơi mà trước đó nó không bao giờ dám bén mảng tới từ khi Frank mất.
Cơn ác mộng phân thân
Khi tôi đứng dậy, tay Charlie càng lúc càng nóng hơn, như một miếng sắt nung đỏ áp vào da thịt. Nó kéo tôi đi về phía hành lang, tiến gần đến cầu thang dẫn lên tầng trên. Chính lúc đó, một âm thanh xé toạc không gian vang lên từ phía trên cao.
“Mẹ ơi?”
Tôi sững người, ngước mắt lên. Ở đỉnh cầu thang, Charlie thật sự, trong bộ đồ ngủ khủng long quen thuộc, gương mặt cắt không còn giọt máu vì kinh hoàng, đang gọi tôi.
Tôi nhìn xuống thứ đang nắm tay mình. Một luồng ánh sáng tối tăm bao phủ lấy cơ thể nó. Hình dạng của nó bắt đầu co giãn, biến đổi liên tục giữa Frank và Charlie trong một mớ hỗn độn của tĩnh điện và sự méo mó. Giọng nói của nó giờ đây là một mớ âm thanh rè rè, đứt quãng như sóng radio hỏng.
“Đi thôi, em yêu của anh,” thứ đó thốt lên bằng giọng nói méo mó của Frank.
Xung quanh tôi, những bức tường trắng bắt đầu rỉ ra dầu máy đen ngòm. Những tiếng thình thịch đập vào vách nhà như thể có thứ gì đó khổng lồ đang cố phá cửa xông vào. Ngọn lửa ảo giác bùng lên từ lớp dầu máy, thiêu đốt dưỡng khí.
Hồi kết của sự kinh hoàng
Charlie thật sự lao xuống cầu thang, túm lấy tay kia của tôi và kéo mạnh lại. Sự giằng co giữa thực và ảo khiến tôi tưởng chừng như bị xé làm đôi. Đúng lúc đồng hồ điểm nhịp, một tiếng động tĩnh điện cực lớn vang dội. Mọi thứ: dầu máy, ngọn lửa, và thực thể biến dạng kia tan biến vào hư không như một làn khói độc.
Tôi ngã quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Charlie cũng nằm đó, quần áo sũng mồ hôi, vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Khi tôi đưa bàn tay trái lên trong ánh sáng mờ ảo của hành lang, tim tôi như ngừng đập.
Trên da thịt tôi là một vết bỏng đỏ rực, in hằn dấu vết rõ mồn một của một bàn tay trẻ con. Kẻ đó đã đi, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn lại, như một lời nhắc nhở rằng: sự im lặng đôi khi không phải là sự bình yên, mà là lúc quỷ dữ đang học cách bắt chước giọng nói của người bạn yêu thương nhất.
Tại sao thực thể lại nhắc đến "những ngọn núi"?
Đây là dấu hiệu then chốt cho thấy thực thể này không phải là Charlie. Nó đang cố gắng lục lọi ký ức của người mẹ nhưng lại nhầm lẫn hoặc tạo ra những ký ức giả để thao túng cảm xúc của bà.
Vết bỏng trên tay người mẹ có ý nghĩa gì?
Vết bỏng chứng minh rằng thực thể đó không chỉ là một ảo giác do quá đau buồn. Nó là một sự tồn tại vật lý có thật và có ý định gây hại hoặc lôi kéo người sống sang thế giới của nó.
Tại sao thực thể lại muốn đưa người mẹ ra gara?
Gara là nơi gắn liền với Frank. Có thể đó là "vùng không gian" mà thực thể này có quyền năng mạnh nhất, hoặc nó muốn tái hiện lại hiện trường cái chết của Frank bằng cách đổ dầu máy và gây cháy.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



