
Có những người sợ bóng tối, có những người sợ cái chết, nhưng với tôi, nỗi khiếp nhược lớn nhất lại nằm ở sự im lặng. Từ khi còn là một đứa trẻ, tiếng khóc của tôi luôn là thứ vũ khí duy nhất chống lại sự cô độc. Cha mẹ tôi kể rằng, tôi sẽ gào thét đến xé lòng ngay khi họ rời khỏi phòng. Chỉ đến khi gia đình chuyển vào thành phố, nơi những âm thanh hỗn tạp của dòng người và xe cộ lấp đầy mọi kẽ hở của không gian, tôi mới tìm thấy sự bình yên giả tạo.
Ranh giới của những lời cảnh báo
Mọi chuyện bắt đầu vào năm cuối cấp trung học. Một chuyến cắm trại chia tay tại vùng rừng núi hẻo lánh phía Nam – nơi mà thiên nhiên vẫn còn giữ vẻ nguyên sơ, lạnh lẽo. Tôi, một kẻ vốn quen với ánh đèn đường rực rỡ, bỗng thấy mình lạc lõng giữa những tán cây già cỗi. Nhiệm vụ của tôi đơn giản đến mức nực cười: đi nhặt củi khô.
Các thầy giáo đã đóng những chiếc cọc, giăng những sợi dây thừng ngăn cách khu trại với phần rừng rậm nguyên sinh. "Đừng vượt qua đó," họ nói, "Rễ cây chằng chịt và thú dữ có thể nuốt chửng em." Nhưng sự tò mò là một thứ chất độc ngọt ngào. Tôi tiến sát đến ranh giới, nơi tiếng cười nói của bạn bè chỉ còn là những mảnh vụn vặt vãnh của ký ức.
Dưới ánh nắng ban trưa vỡ vụn qua kẽ lá, tôi chợt thấy một bóng người nơi khóe mắt. Tưởng rằng một người bạn nào đó đang chơi trò trốn tìm, tôi cất lời chào bâng quơ. Đáp lại tôi là một sự im lặng đặc quánh.
Vực thẳm xám xịt và thực thể không môi
Một cơn gió lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi quay lại, nhưng chẳng có ai. Chỉ có tiếng lá khô xào xạc dưới chân mình. Rồi, đột ngột như một nhát dao chém đứt thực tại, thế giới quanh tôi biến mất.
Màu xanh của lá, màu nâu của đất, tất cả tan chảy vào một hư vô xám xịt. Đôi chân tôi nhũn ra như thạch. Tôi muốn hét lên, nhưng không gian quanh tôi đã trở thành một môi trường chân không tuyệt đối. Không tiếng gió, không tiếng bước chân, ngay cả tiếng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực cũng biến mất tăm hơi.
Và rồi, từ trong cái tĩnh lặng chết chóc ấy, một giọng nói vang lên, vỡ nát như tiếng băng nứt:
"Chỉ một chút nữa thôi..."
Kẻ đó đang đứng đó, dựa lưng vào một thân cây xám xịt. Nó mang hình hài của con người nhưng lại là một sự sỉ nhục đối với tạo hóa. Một cơ thể trần trụi, nhẵn nhụi như mannequin với những ngón tay là những lưỡi dao sắc lẹm. Khuôn mặt nó... ôi Chúa ơi, nó không có môi, chỉ có một cái hố đen ngòm nơi miệng và hai đốm trắng nhỏ như mũi kim thay cho đôi mắt.
Nó tiến lại gần. Mỗi bước chân của nó không phát ra âm thanh từ mặt đất, mà phát ra tiếng nghiền nát từ không trung xung quanh. Kinh hoàng hơn cả, giọng nói của nó chính là giọng của tôi – một bản ghi âm méo mó, lỗi nhịp bị phát lại từ một cõi đi ngục nào đó.
Nó gầm lên một tiếng câm lặng rồi lao tới. Tôi chạy. Tôi chạy bằng bản năng sinh tồn thuần túy, đâm sầm qua những bụi gai cho đến khi tai tôi bắt đầu lùng bùng những tiếng người nói. Màu sắc ập trở lại như một cái tát vào mặt. Tôi gục xuống trước sự ngỡ ngàng của bạn bè, hơi thở đứt quãng rồi chìm vào bóng tối của sự ngất lịm.
Cái giá của sự sống sót
Tôi tỉnh dậy trên chuyến xe buýt trở về. Chuyến đi đã bị hủy bỏ ngay lập tức. Các giáo viên tìm thấy nơi tôi ngã xuống không phải là dấu chân thú, mà là những vết cào xé sâu hoắm trên thân cây và đống củi tôi nhặt được đã bị băm nát vụn. Họ gọi đó là ảo giác do sốc, nhưng dấu vết trên gỗ không hề biết nói dối.
Năm năm đã trôi qua. Tôi chưa bao giờ rời khỏi thành phố thêm một lần nào nữa. Tôi chấp nhận sống trong tiếng ồn gầm rú của xe cộ để không bao giờ phải nghe thấy giọng nói của chính mình từ miệng một kẻ khác. Nhưng cái thực thể đó đã lấy đi một phần linh hồn tôi.
Giờ đây, tôi có một "khả năng đặc biệt" khiến bạn bè kinh hãi: Tôi có thể đi lại mà không phát ra bất cứ tiếng động nào, như một bóng ma thực thụ. Nhưng cái giá phải trả là tôi không bao giờ có thể thì thầm được nữa. Mỗi khi tôi cố gắng hạ giọng, cổ họng tôi lại tắc nghẹn như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Kẻ đó vẫn ở đó, trong khu rừng xám xịt, giữ lấy tiếng bước chân và những lời thì thầm của tôi. Tôi chấp nhận sự đánh đổi này, miễn là tôi vẫn còn được ở nơi có ánh sáng và âm thanh hỗn loạn của loài người.
Tại sao nhân vật chính lại không thể thì thầm sau sự cố?
Thực thể trong rừng đã "đánh cắp" khả năng tạo ra âm thanh nhỏ nhất của nhân vật. Việc không thể thì thầm là dấu vết còn lại của việc giọng nói bị thực thể đó sao chép và chiếm đoạt.Thực thể màu xám đó là gì?
Dựa trên những vết cào xé và khả năng thao túng không gian màu sắc, đây có thể là một thực thể thuộc về chiều không gian khác, sống bằng cách tước đoạt các đặc điểm nhận dạng (âm thanh, bước chân) của nạn nhân.Tại sao thành phố lại là nơi an toàn?
Vì thực thể đó đại diện cho sự im lặng tuyệt đối. Tiếng ồn liên tục của thành phố đóng vai trò như một bức tường ngăn cách, khiến nó không thể cô lập nạn nhân vào vùng "chân không âm thanh" của nó.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: A conversation in the silence
|


