Một người cha phát hiện thực thể quái dị bên nôi con trai mình lúc 2 giờ sáng. Sự thật kinh hoàng đằng sau lời khế ước đánh đổi mạng sống từ quá khứ.

Bóng tối trong căn phòng của một đứa trẻ không bao giờ hoàn toàn là màu đen. Nó mang sắc xanh xám của máy tạo độ ẩm, sắc trắng mờ của tã giấy và thứ ánh sáng xanh lục quái đản phát ra từ chiếc màn hình giám sát trẻ em (baby monitor). Chính trong thứ ánh sáng mập mờ ấy, bi kịch của gia đình Mark bắt đầu, không phải bằng một tiếng thét, mà bằng một sự hiện diện im lìm lúc nửa đêm.
Khoảnh khắc 2:07 sáng: Chiếc ghế bập bênh từ hư không
Khi kim đồng hồ điểm đúng 02:07 sáng, Mark choàng tỉnh. Ánh mắt anh vô thức rơi vào màn hình giám sát đặt trên bàn cạnh giường. Trong nôi, bé Owen – đứa con trai mới 3 tháng tuổi – đang ngủ say, hơi thở của nó tạo thành những âm thanh ẩm ướt, nhỏ bé.
Nhưng ngay bên cạnh chiếc nôi, một người đàn bà đang ngồi trên chiếc ghế bập bênh. Bà ta bất động, hai tay khoanh lại trên đùi, đầu cúi thấp khuất trong bóng tối. Tim Mark như ngừng đập. Anh lao thẳng vào phòng trẻ, đạp cửa mạnh đến mức nó dội ngược lại từ bức tường.
Căn phòng trống rỗng.
Không có người đàn bà nào cả. Và kinh khủng hơn, không hề có chiếc ghế bập bênh nào. Vợ chồng Mark đã mang nó ra khỏi phòng từ 2 tuần trước để lấy chỗ trống. Căn phòng chỉ còn mùi phấn rôm và mùi nhựa ấm. Rachel, vợ anh, đứng ở cửa với đôi mắt ngái ngủ và cái nhìn ái ngại: "Anh cần đi ngủ đi, Mark. Anh đang hoang tưởng rồi."
Sự biến dạng của thực thể lúc 2:14 và 2:31 sáng
Cơn ác mộng không dừng lại ở đó. Đêm tiếp theo, lúc 02:14 sáng, thực thể đó lại xuất hiện trên màn hình. Lần này bà ta không ngồi. Bà ta đứng.
Mark chết trân khi nhìn thấy cánh tay của bà ta đặt trên thành nôi. Phần cẳng tay dài một cách bất thường so với vị trí vai, một cấu trúc cơ thể sai lệch đến mức khiến người ta buồn nôn. Khi anh chạy vào, căn phòng vẫn trống không, nhưng chiếc chăn của Owen đã bị dịch chuyển. Nó được gấp lại gọn gàng hơn, như thể có ai đó vừa nhẹ nhàng vén nó xuống để nhìn đứa trẻ rõ hơn.
Đến đêm thứ ba, lúc 02:31 sáng, Mark quyết định dùng thêm một chiếc camera thứ hai kết nối với điện thoại. Thực thể hiện lên trên cả hai màn hình. Lần này, anh nhìn thấy bàn tay bà ta rõ hơn: những ngón tay quá dài, quá nhiều đốt, trắng bệch và gầy guộc. Bà ta không nhìn Owen với vẻ tò mò, bà ta nhìn với một sự tận tụy đầy ám ảnh.
Lời khế ước từ 3 xác chết và ngôi hầm đá cổ
Sự sợ hãi bắt đầu xâm chiếm tâm trí Mark dưới dạng những suy nghĩ cưỡng ép. Lúc 03:08 sáng, anh mơ thấy mình đang đứng trên nôi của Owen, bàn tay mình đặt lên miệng con. Cảm giác đó thật đến mức anh giật mình tỉnh giấc trong cơn khó thở. Trên màn hình lúc đó, thực thể đang cúi rạp xuống nôi.
Cái cổ của bà ta dài ra, da cổ chùng xuống thành những nếp gấp mềm oặt, nhầy nhụa như một sinh vật không có xương sống. Tóc bà ta rũ xuống, gần như chạm vào mặt đứa trẻ. Khi Rachel tận mắt chứng kiến cảnh tượng này qua màn hình lúc 01:56 sáng vài ngày sau đó, cô đã không còn gọi anh là kẻ điên nữa. Cô run rẩy hỏi: "Anh đã làm gì?"
Trong bóng tối của sự im lặng, Mark buộc phải thú nhận một bí mật bị vùi lấp. Trước khi Owen ra đời, họ đã trải qua 3 lần sảy thai liên tiếp. Trong một đêm say rượu và tuyệt vọng, Mark đã lái xe đến một ngôi hầm đá (grotto) cầu nguyện cũ bên đường – nơi nhà thờ đã bị thiêu rụi từ lâu. Giữa những bức tượng thánh sứt mẻ và những đồng xu rỉ sét, anh đã quỳ xuống và gào lên với bóng tối: "Hãy lấy bất cứ thứ gì Ngài muốn. Chỉ cần để chúng tôi giữ lại đứa trẻ tiếp theo."
Hồi kết: Sự nhận diện kinh hoàng
Họ bỏ chạy đến một khách sạn để lẩn trốn, nhưng thực thể không buông tha. Lúc 02:22 sáng tại phòng khách sạn, bà ta lại hiện ra trong góc phòng trên màn hình giám sát.
Điều tồi tệ nhất không phải là sự xuất hiện của bà ta, mà là phản ứng của đứa trẻ. Owen không khóc. Trong giấc ngủ, đứa trẻ mỉm cười và đưa tay lên như muốn chạm vào thực thể đó. Nó không sợ hãi. Nó dường như đã bắt đầu nhận ra bà ta. Nó nhận ra "người mẹ" thứ hai đã được Mark mời gọi đến bằng một lời khế ước bằng máu và sự tuyệt vọng.
Liệu thực thể đó là một thiên thần hộ mệnh biến dạng, hay là một chủ nợ đang chờ ngày thu hồi món hàng mà Mark đã đem ra thế chấp? Câu trả lời vẫn còn nằm lại trong những tiếng thì thầm của bóng tối lúc 2 giờ sáng.
Thực thể xuất hiện lần đầu vào lúc mấy giờ và có đặc điểm gì?
Thực thể xuất hiện lần đầu lúc 2:07 sáng, ngồi trên một chiếc ghế bập bênh (vốn đã bị chuyển đi) bên cạnh nôi của Owen với tư thế cúi đầu bất động.
Tại sao Mark lại nghi ngờ sự xuất hiện này liên quan đến quá khứ của mình?
Vì sau 3 lần sảy thai, Mark đã đến một ngôi hầm đá cổ và đưa ra lời thề nguyện: "Lấy bất cứ thứ gì, chỉ cần cho tôi giữ lại đứa trẻ tiếp theo". Anh tin rằng thực thể này chính là cái giá phải trả cho lời khế ước đó.
Dấu hiệu nào cho thấy thực thể không chỉ là ảo ảnh trên màn hình?
Các dấu hiệu vật lý bao gồm: chiếc chăn của Owen bị vén xuống, chiếc đồ chơi treo nôi tự chuyển động và việc đứa trẻ mỉm cười, đưa tay lên như đang tương tác với một người quen thuộc dù căn phòng trống rỗng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Responsible_One_7014



