Một buổi tối kinh hoàng khi tiếng gõ cửa vang lên giữa màn sương phòng tắm, mang theo giọng nói của người mẹ đang ở cách xa hàng trăm dặm.

Dẫn dắt: Khoảnh khắc của sự yếu nhược
Khi kim đồng hồ nhích dần về con số 10 giờ đêm, bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà vắng lặng như một tấm liệm đen đặc. Tôi, một kẻ vốn đã chịu sự thua thiệt của số phận với đôi mắt khiếm thị (legally blind), tìm đến sự an ủi trong làn nước ấm áp của phòng tắm. Cả gia đình tôi đã đi xa trong một chuyến hành trình dài, người còn lại thì vẫn đang vùi mình trong công việc đến tận nửa đêm. Trong không gian ấy, chỉ có tôi, tiếng nước chảy rì rào và những giai điệu âm nhạc phát ra từ chiếc điện thoại đặt trên bồn cầu.
Thế nhưng, trong cái thế giới mờ mịt của tôi, thính giác trở thành một con dao hai lưỡi. Nó nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thì thầm của hư vô.
Diễn biến: Tiếng gõ cửa từ cõi xa xăm
Sự việc xảy ra vào khoảnh khắc giao thoa đầy ám ảnh: đoạn kết thúc của một bài hát và sự bắt đầu của bài tiếp theo. Trong khoảng lặng ngắn ngủi, khô khốc đó, một tiếng "cộc... cộc..." vang lên. Không quá lớn, nhưng đủ để khiến máu trong huyết quản tôi đông cứng lại. Có kẻ đang gõ cửa phòng tắm.
Tôi nín thở, hy vọng đó chỉ là ảo giác. Nhưng rồi, một giọng nói cất lên – thanh âm thân thuộc đến xé lòng của mẹ tôi. Giọng nói ấy hỏi mượn lược hoặc đồ trang điểm. Điều kinh hoàng nằm ở chỗ: Mẹ tôi không có nhà. Bà đang ở cách đây hàng trăm dặm.
Tôi chỉ kịp thốt lên một tiếng "Hả?" đầy ngơ ngác. Sau đó, không gian lại rơi vào sự im lặng đến rợn người. Tiếng nhạc tiếp tục vang lên, tiếng nước vẫn chảy, nhưng tôi biết, có một sự hiện diện bất ngờ đang đứng ngay sau cánh cửa kia, quan sát tôi qua lớp gỗ mỏng manh.
Hồi kết: Dấu vết của kẻ vô hình
Khi bước ra khỏi làn hơi nước, sự thật còn tàn khốc hơn những gì tôi tưởng tượng. Chiếc điện thoại tôi đặt cẩn thận trên bệ bồn cầu đã bị dịch chuyển và nghiêng đi đúng 10 độ so với vị trí ban đầu. Kỳ lạ hơn, lượng pin đã sụt giảm một cách không tưởng: từ 45% xuống còn 26% chỉ trong vòng chưa đầy 20 phút. Đó không phải là sự tiêu hao của một thiết bị điện tử, đó là sự rút cạn năng lượng của một bí ẩn vùi lấp.
Ánh mắt mờ đục của tôi dừng lại ở chiếc ngăn kéo. Tôi nhớ rõ mình đã đóng chặt nó, nhưng giờ đây, nó lại hé mở, để lộ một phần của chiếc lược – món đồ mà "giọng nói kia" đã hỏi đến.
Ngôi nhà này vốn đã mang trong mình những bóng ma của quá khứ, từ những người thân gốc Native American đã khuất cho đến câu chuyện về bộ xương người giấu trong tủ quần áo mà người bạn tôi từng phát hiện. Có lẽ, thực thể bắt chước (mimic) ấy vẫn đang ở đây, trong những góc khuất mà đôi mắt tôi không thể chạm tới, chờ đợi khoảnh khắc tôi lại một mình để cất tiếng gọi...
Thực thể Mimic là gì trong thế giới tâm linh?
Mimic là những thực thể có khả năng giả dạng giọng nói hoặc hình dáng của người thân quen để đánh lừa nạn nhân, thường xuất hiện trong những lúc đối tượng yếu thế hoặc cô độc nhất.
Tại sao pin điện thoại lại sụt giảm nhanh chóng?
Theo các nghiên cứu về hiện tượng siêu nhiên, các linh hồn hoặc thực thể thường rút năng lượng điện từ (EMF) từ các thiết bị điện tử để biểu hiện hoặc tác động vào vật chất.
Mối liên hệ giữa bộ xương trong tủ và ngôi nhà?
Những phát hiện về hài cốt trong quá trình đại tu nhà cửa thường là dấu hiệu của những cái chết chưa được giải oan, tạo tiền đề cho các hoạt động tâm linh mạnh mẽ về sau.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



