Một chuyến giao hàng Favor tưởng chừng bình thường giữa đêm đen bỗng chốc trở thành cuộc chạm trán đầy ám ảnh với một thực thể không thuộc về thế giới này.

Bản Giao Hưởng Của Bóng Tối
Khi kim đồng hồ nhích dần về phía những giờ khắc muộn màng của đêm đen, tôi – một sinh viên đại học đang cố kiếm thêm vài đồng lẻ từ những chuyến xe Favor (dịch vụ giao hàng tạp hóa cho H-E-B) – không bao giờ ngờ rằng mình sẽ là nhân chứng cho một sự kiện vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại. Đêm ấy, thành phố dường như nín thở, chỉ còn lại tôi và một đơn hàng cuối cùng dẫn lối vào những con đường mòn heo hút phía sau lưng đô thị phồn hoa.
Cảnh vật dần biến chuyển. Những ánh đèn đường rực rỡ lùi xa, nhường chỗ cho một khu dân cư cổ xưa, mang đậm phong vị nông thôn đầy u tịch. Những ngôi nhà lớn ẩn mình sau những cánh cổng sắt lạnh lẽo, những khoảng sân rộng thênh thang nhưng tuyệt nhiên không một bóng người. Bóng tối ở đây đặc quánh, như một thứ chất lỏng vô hình nuốt chửng mọi ánh sáng. Không đèn đường. Không tiếng chó sủa. Chỉ có tiếng động cơ xe rầm rì như một kẻ lạ mặt đang xâm phạm vùng đất thánh của sự im lặng.
Cú Va Chạm Với Hư Vô
Tôi đỗ xe trước một hiên nhà cũ kỹ, vội vàng đặt túi hàng xuống rồi quay trở lại "con ngựa sắt" của mình. Vì nghĩ rằng chỉ mất vài phút, tôi để cửa xe khép hờ, đèn cảnh báo nguy hiểm (hazards) vẫn nhấp nháy liên hồi, tạo thành những nhịp đập ánh sáng đỏ rực trong hư không. Con đường kết thúc bằng một ngã ba chữ T, phía trước mặt tôi không có gì ngoài một biển báo dừng lại (Stop sign) và một cánh rừng già đen kịt đứng sừng sững như những gã khổng lồ đang canh giữ bí mật cổ xưa.
Ngay khi tôi vừa ngồi vào ghế lái, gạt cần số để rời khỏi nơi quỷ quái này, một âm thanh "RẦM" chói tai xé toạc không gian. Đó là tiếng kim loại va đập mạnh xuống mặt đường nhựa.
Dưới ánh đèn pha run rẩy, tôi bàng hoàng nhận ra biển báo dừng lại ngay trước mặt đã bị quật ngã, nằm chỏng chơ như một thi thể kim loại. Tim tôi lỗi nhịp. Tôi đạp phanh, đưa xe về chế độ đỗ, mắt dáo dác nhìn quanh những bụi rậm và bóng tối phía sau biển báo. Không có ai. Không một cơn gió. Không một sinh vật nào đủ lớn để xô đổ một cột thép vững chãi như thế chỉ trong chớp mắt. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bò dọc sống lưng tôi, thầm thì rằng: "Chạy đi!"
Đôi Mắt Xuyên Thấu Linh Hồn
Tôi nhấn ga, quyết định thoát khỏi cái bẫy im lặng này. Nhưng khi ánh đèn pha quét qua bìa rừng ở cuối con đường cụt, tôi khựng lại. Ở đó, ngay sát mép bóng tối, là một sinh vật.
Đó là một con chó trắng khổng lồ. Nó đứng đó, tĩnh lặng đến rợn người. Nó không có vòng cổ, không có chủ nhân, và dường như không thuộc về bất kỳ giống loài nào tôi từng thấy. Nhưng điều khiến máu trong người tôi đông cứng lại chính là đôi mắt của nó. Đôi mắt ấy không phản chiếu ánh đèn như loài vật bình thường; chúng có một sự sắc lẹm, một sự thấu thị đầy ác ý như thể đang nhìn thấu qua lớp vỏ bọc con người của tôi.
Nó chỉ đứng đó nhìn tôi. Không gầm gừ, không sủa. Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng thét. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tôi bẻ lái sang trái, mắt không rời khỏi màn hình bản đồ để tìm đường ra đại lộ. Tôi lái xe như thể tử thần đang bám đuổi sau lưng, lao thẳng đến phòng tập gym rồi mới dám về nhà, nơi tôi đang ngồi đây, run rẩy gõ lại những dòng này khi mồ hôi lạnh vẫn còn thấm đẫm áo.
Người ta thường gọi đó là Skinwalker – kẻ ăn cắp lớp da, những kẻ du hành giữa các hình hài. Tôi không biết thực thể đó là gì, nhưng tôi biết một điều chắc chắn: Đêm nay, bóng tối đã nhìn vào tôi, và nó không hề có ý định tốt đẹp.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: r/Paranormal



