Hành trình ám ảnh của phóng viên Sloane đến Harrow - thị trấn bị cô lập giữa rừng già. Liệu điều gì đang chờ đợi cô phía sau những tán cây quỷ dị?

Con đường đất hun hút ấy không chỉ là một hành trình gian khổ; nó là một cái bẫy được giăng ra bởi thiên nhiên và sự im lặng. Đó là điều đầu tiên tôi phải cảnh báo bạn.
Đầu tôi va nhẹ vào cửa kính theo từng nhịp xóc của chiếc xe, trong khi những tán cây cổ thụ khổng lồ vươn dài bên trên, đan cài vào nhau dày đặc đến mức cảm giác như con đường đã bị nuốt chửng hoàn toàn bởi một loài quái thú xanh thẫm. Chiếc Jeep cũ kỹ với những chiếc ghế bọc da nứt nẻ và lớp bụi thời gian dày đặc như thể đã bị bỏ quên từ nhiều thập kỷ, không một ai buồn chạm tay vào.
Kẻ dẫn đường và Lời cảnh báo thầm lặng
“Khoảng nửa dặm nữa, tôi sẽ để cô xuống,” Milo lên tiếng. Giọng ông ta trầm đục, phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
Ông là một người đàn ông địa phương được thuê để đưa tôi đến đây. Một người đàn ông có vẻ ngoài ấm áp với nụ cười khiến khóe mắt nheo lại thành những nếp gấp hiền lành. Nhưng trong gương chiếu hậu, tôi bắt gặp ánh mắt ông đang dò xét, như thể đang cân đo xem linh hồn tôi liệu có đủ cứng cỏi cho những gì sắp tới hay không.
“Sau đó, cô chỉ cần đi bộ thêm khoảng 1 dặm nữa là đến Harrow.”
Tôi nhìn ra ngoài, sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm: “Người ta thực sự sống ở sâu trong rừng thế này sao?”
Chúng tôi đã đi được 10 dặm dọc theo con đường mòn hẹp này. Tôi không thể hiểu nổi tại sao bất kỳ ai lại muốn tách biệt mình khỏi nhân loại đến mức cực đoan như thế. Milo chỉ cười, một điệu cười không chút vui vẻ: “Tôi đoán có những người coi trọng sự riêng tư hơn là sự tiện nghi.”
Bản năng của kẻ săn tin
Tôi được sếp của mình tại tòa soạn gửi đến đây. Ông ta nói rằng ông ta cảm nhận được điều gì đó “trong xương tủy”. Ông ta gọi đó là “bản năng phóng viên” và nhìn tôi với nụ cười kỳ quái trước khi giao nhiệm vụ. Ms. Sloane, là tên tôi, và nhiệm vụ của tôi là thâm nhập vào thị trấn mà người lạ hiếm khi được chào đón.
“Họ không mấy khi gặp người lạ,” Milo nói sau một hồi im lặng kéo dài. “Những gì tôi nghe được về họ... khá hỗn tạp.”
Khi chiếc Jeep dừng lại, Milo đưa mắt nhìn tôi một lần cuối. Trong một khoảnh khắc tàn tro, tôi thề rằng mình đã thấy nỗi buồn thẳm sâu trong đôi mắt ấy, trước khi nó bị che lấp bởi nụ cười công nghiệp thường trực. “Bảo trọng nhé, cô gái.”
Cánh cửa đóng lại. Chiếc Jeep quay đầu, để lại tôi cô độc giữa bức tường xanh đại ngàn. Ngay khi tiếng động cơ lịm dần, những hàng cây bỗng chốc thay đổi. Chúng không còn là những thực thể thực vật vô tri nữa. Chúng trở nên canh chừng. Săn mồi. Như thể chúng chỉ đang giả vờ ngủ say khi Milo còn ở đó.
Tiếng bước chân trong bóng tối
Mặt trời đã khuất dạng. Tôi biết mình đáng lẽ phải đến Harrow sớm hơn, nhưng căn bệnh chậm trễ kinh niên đã khiến tôi phải dựng lều giữa rừng sâu khi bóng tối bắt đầu rỉ ra từ kẽ lá. Tôi tự trấn an mình rằng ngày mai tôi sẽ có một chiếc giường ấm cúng tại nhà gia đình Smiths – cặp vợ chồng mà tôi sẽ ở cùng trong ít nhất một tuần theo kế hoạch.
“Hãy mang về cho tôi một câu chuyện thật hay,” lời tay sếp vẫn văng vẳng bên tai như một lời nguyền.
Khi tôi cuộn mình trong túi ngủ, sự mệt mỏi đè nặng lên mi mắt. Nhưng ngay trước khi ý thức tan biến, một âm thanh vang lên khiến da gà tôi nổi khắp người.
Rắc. Rắc.
Tiếng cành khô gãy vụn. Những bước chân chậm rãi, có tính toán, đầy chủ đích đang di chuyển đâu đó ngoài kia, ngay sát vách lều mỏng manh. Tôi tự nhủ đó chỉ là một con thú rừng, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, tôi biết không có con thú nào lại bước đi với nhịp điệu của một kẻ đang quan sát như thế.
Tôi chìm vào giấc ngủ, giữa vòng vây của những bóng ma đại ngàn và nỗi sợ không tên mang tên Harrow.
Thông tin giải đáp bí ẩn
Thị trấn Harrow nằm ở đâu?
Harrow là một thị trấn bị cô lập, nằm sâu trong rừng già, cách đường chính ít nhất 10 dặm lái xe đường đất và thêm 1 dặm đi bộ xuyên rừng.
Ai là người đưa Ms. Sloane đến Harrow?
Milo, một người đàn ông địa phương am hiểu vùng đất này nhưng luôn giữ thái độ dè dặt và cảnh giác về những cư dân tại Harrow.
Ms. Sloane sẽ lưu trú tại đâu khi đến thị trấn?
Cô dự định sẽ ở lại nhà của gia đình Smiths trong vòng 1 tuần để thực hiện phóng sự điều tra theo yêu cầu của tòa soạn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Robert4199



