Khám phá hành trình kinh hoàng trong hành lang không lối thoát, nơi những linh hồn bị nghiền nát thành nền móng cho một tòa tháp thịt vĩnh cửu.

Khởi đầu của bóng tối vô tận
Tầm nhìn của ngươi chợt bừng tỉnh, xé toạc màn sương mù của ý thức để đối diện với một khung cảnh không thuộc về thế gian này. Những bức tường đá cuội xám xịt phản chiếu thứ ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo. Khi ngước nhìn lên, chẳng có mái che nào cả, chỉ có bầu trời màu vàng nâu bệnh hoạn đang trừng trừng nhìn xuống như một con mắt khổng lồ bị thối rữa. Ngươi đang đứng giữa một hành lang hẹp, chỉ rộng chừng bốn bộ, nơi không khí đặc quánh mùi vị của sự mục rữa.
Dưới chân ngươi, những viên đá trơn trượt bởi những dòng chất lỏng nhớp nháp, chuyển sắc từ đỏ thẫm của máu đến vàng nhạt của dịch mủ. Một cú huých mạnh bạo khiến ngươi lảo đảo. Đó là một người đàn ông — hay đúng hơn là những gì còn sót lại của một con người. Ông ta chỉ còn một chân, đang dùng một cánh tay trơ xương cùng những thớ cơ khô khốc để kéo lê thân xác qua nền đá lạnh. Đám đông lầm lũi đi qua, câm lặng như những bóng ma. Ngươi cố gắng gào lên một lời cầu cứu, nhưng thứ duy nhất thoát ra khỏi cổ họng chỉ là tiếng rít khô khốc của hư vô. Ngươi đã đứng đây bao lâu rồi? Một giờ? Một ngày? Hay cả một kiếp người?
Cuộc di cư của những linh hồn tàn phế
Một tuần đã trôi qua trong cuộc hành trình vô định ấy. Ngươi đã hòa mình vào dòng người, hay nói đúng hơn là bị nuốt chửng bởi nó. Không gian giờ đây chật chội đến mức nghẹt thở; mỗi bước đi là một sự giày vò khi cơ thể bị ép chặt giữa những bờ vai gầy guộc và những khuôn ngực phập phồng hơi thở tàn. Đủ mọi tầng lớp: những kẻ già nua rách rưới, những thanh niên trai trẻ và cả những đứa trẻ vô tội.
Mùi máu và mồ hôi quyện vào nhau tạo nên một thứ tử khí đặc trưng. Khi khứu giác của ngươi bắt đầu tê liệt vì sự kinh tởm, một tiếng "rắc" vang lên dưới lòng bàn chân. Một mùi hôi thối mới, ẩm ướt và nồng nặc sực lên. Ngươi nhấc chân lên để rồi bàng hoàng nhận ra mình vừa nghiền nát đầu của một đứa trẻ sơ sinh. Phần còn lại của hình hài nhỏ bé ấy vẫn bản năng bò đi, để lại những mảnh chi bị giẫm nát bởi những kẻ bộ hành mù quáng phía sau. Ngươi lạnh lùng quẹt lớp da thịt và vụn xương khỏi bàn chân mình, rồi tiếp tục bước đi. Ở nơi này, sự trắc ẩn là một thứ xa xỉ đã chết từ lâu.
Sự trỗi dậy của "Vua Chuột" thịt người
Tháng thứ nhất của cuộc hành trình đánh dấu bằng một cảnh tượng ám ảnh không bao giờ phai nhạt. Giữa một đoạn hành lang vắng lặng hiếm hoi, ngươi va phải một khối thịt khổng lồ không nhúc nhích. Khi nhìn kỹ hơn, máu trong người ngươi như đông cứng lại. Đó là một nhóm người có tay chân quấn chặt lấy nhau, hòa nhập làm một. Những mảnh xương gãy đâm xuyên qua da thịt, liên kết họ thành một thể thống nhất dị dạng — một "Vua Chuột" của loài người. Những cánh tay bị vặn xoắn, tết vào nhau như dây thừng, vươn ra một cách tuyệt vọng khi ngươi lao vụt qua trong cơn hoảng loạn.
Ý chí nào đã giữ cho ngươi tiếp tục bước đi? Ngươi tin rằng điều gì đang chờ đợi ở cuối đường hầm này? Một vị thần? Hay một thực thể xa lạ hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nhân loại? Sự hiện diện của "Thần linh" ở đây không mang lại hy vọng, nó chỉ mang lại nỗi khiếp nhược nguyên thủy.
Hồi kết: Tòa tháp của những tiếng thét câm lặng
Chuyến đi của ngươi kết thúc không phải bằng sự giải thoát, mà bằng sự sụp đổ. Hành lang phía trước tắc nghẽn bởi một khối thịt khổng lồ. Một kẻ không chân bò ngang qua, hất ngã ngươi. Một bàn chân lạ hoắc đạp xuyên qua lớp da bụng mỏng manh, khiến một luồng dịch hồng sủi bọt phun ra từ miệng ngươi. Tiếp đó, một tiếng "rắc" khô khốc khác; chân ngươi đã gãy lìa.
Nhưng ngươi vẫn bò. Ngươi bò lên những cái xác khác, và những kẻ khác lại trèo lên người ngươi. Một đống thịt bùng nhùng vây hãm, đè nén, nghiền nát xương cốt ngươi. Có kẻ nôn mửa, và thứ dịch vị nóng hổi, hôi hám đó trộn lẫn với máu đông, đóng bánh lại trên mặt ngươi như một lớp xi măng của địa ngục. Ngươi bị chôn sống giữa những thớ thịt đang co giật.
Thân xác gào thét của ngươi giờ đây chính là gạch đá cho tòa tháp thịt đang vươn cao. Ngươi sẽ bị nghiền thành một thứ bột nhão không hình hài. Máu và mồ hôi của hàng ngàn linh hồn bị nguyền rủa khác sẽ hòa tan những gì còn lại của thực thể ngươi. Ngươi sẽ học cách thét gào khi không còn miệng, học cách khóc than khi không còn mắt. Một sự vĩnh hằng của sự lôi kéo từ thực thể xa lạ kia là tất cả những gì còn sót lại. Ngươi không còn là chính mình nữa. Ngươi chỉ là một phần của tiếng thì thầm vĩnh cửu trong hành lang của những vị thần alien.
Tại sao những người trong hành lang không nói chuyện?
Bầu không khí trong hành lang bị tước đoạt sự sống, khiến cổ họng của những kẻ bộ hành khô khốc và tiếng nói chỉ còn là những tiếng rít vô nghĩa. Sự tuyệt vọng đã bóp nghẹt ý chí giao tiếp.
"Vua Chuột" trong câu chuyện ám chỉ điều gì?
Đó là biểu tượng của sự tha hóa và mất đi bản sắc cá nhân, nơi nỗi đau thể xác ép buộc những con người riêng biệt phải hợp nhất thành một khối thịt dị dạng, không lối thoát.
Không có sự giải thoát. Đích đến chỉ là trở thành nền móng cho một tòa tháp thịt vĩnh cửu, nơi cái chết cũng bị tước đoạt để nhường chỗ cho nỗi đau kéo dài mãi mãi.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: In the Alien Halls of Divinity - MarionberryRude2183



