Một ký ức kinh hoàng từ 7 năm trước về người phụ nữ có mái tóc rối bời và đôi mắt xanh rực sáng vẫn ám ảnh Accurate_Carpenter41 đến tận bây giờ.

Có những ký ức không tan biến theo thời gian, chúng chỉ lặn xuống đáy sâu của tâm trí, chờ đợi bóng tối để trồi lên, lạnh lẽo và vẹn nguyên như một vết sẹo chưa bao giờ khép miệng. Đối với Accurate_Carpenter41, nỗi ám ảnh đó đã bắt đầu từ 7 năm trước, trong một căn nhà mà lẽ ra phải là khởi đầu của những giấc mơ đẹp.
Giao kèo với bóng tối
Khi đó, tôi chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi. Cha mẹ tôi vừa tậu một căn nhà mới, nơi mùi sơn còn nồng nặc và những bức tường vẫn còn đang dở dang. Vì đồ đạc chưa được chuyển đến, những chiếc giường êm ái vẫn còn ở đâu đó phía sau những chuyến xe, tôi phải ngủ dưới sàn nhà. Giữa không gian trống huếch của căn phòng lạ lẫm, tôi chọn cho mình một góc kẹt, dùng chiếc ngăn kéo bàn để chắn tầm nhìn, tự tạo cho mình một pháo đài nhỏ bé chống lại sự thênh thang rợn người của bóng đêm.
Thế nhưng, pháo đài ấy không ngăn được những gì thuộc về thế giới bên kia. Từ vị trí đó, tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy là một chiếc cửa sổ khổng lồ – một cái miệng đen ngòm của màn đêm đang nhìn chằm chằm vào tôi. Và rồi, một cái bóng xuất hiện.
Người đàn bà có mái tóc rối và đôi mắt lục bảo
Ban đầu, đó chỉ là một vệt đen in trên tấm kính cửa sổ. Hình hài của một người phụ nữ với mái tóc bù xù, rối bời như những sợi rễ cây khô héo. Tôi ngây ngô tự hỏi, chẳng có người phụ nữ nào trong căn nhà này ngoài mẹ, và mẹ thì đang ngủ ở phòng khác. Sự tò mò của trẻ thơ đã dẫn dắt tôi phạm phải một sai lầm chết người: Tôi ngồi dậy để nhìn rõ hơn vào trung tâm căn phòng.
Bên dưới ánh sáng lờ mờ của đêm đen, bà ta ngồi đó. Ngay chính giữa phòng. Không cử động, không hơi thở. Toàn bộ cơ thể bà ta chìm trong bóng tối đặc quánh, trừ một thứ duy nhất: Đôi mắt xanh lục rực sáng một cách kinh dị. Đôi mắt ấy không phản chiếu ánh sáng, nó tự phát ra thứ quyền năng tà ác, xoáy sâu vào linh hồn tôi như muốn nuốt chửng sự sống của một đứa trẻ 10 tuổi.
Cảm giác kinh hoàng ập đến như một cơn triều dâng. Tôi không thể hét lên, không thể chạy trốn. Phản xạ duy nhất của tôi là chui tọt vào dưới lớp chăn mỏng manh, run rẩy và cầu nguyện cho đến khi cơn buồn ngủ cưỡng ép tôi rời xa thực tại tàn khốc này.
Dư chấn của sự hiện diện
Bảy năm đã trôi qua. Đứa trẻ ngày ấy giờ đã lớn, nhưng thực thể với đôi mắt xanh lục kia chưa bao giờ rời bỏ tâm trí tôi. Accurate_Carpenter41 tin rằng, chính khoảnh khắc đối đầu với sự kinh hoàng không thể giải thích đó đã để lại một di chứng tâm lý nặng nề – chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD). Mỗi lần nhắm mắt, mỗi lần bước vào một căn phòng trống, hình ảnh người phụ nữ ấy lại hiện về, như một lời nhắc nhở rằng chúng ta chưa bao giờ thực sự cô đơn trong bóng tối.
Tại sao Accurate_Carpenter41 lại nhìn thấy thực thể đó qua cửa sổ trước?
Bóng của thực thể thường xuất hiện trên các bề mặt phản chiếu như kính trước khi chúng hiện hình trong thực tại, đây là hiện tượng thường gặp trong các báo cáo tâm linh khi ranh giới giữa hai thế giới bị mờ nhạt.Đôi mắt xanh lục rực sáng có ý nghĩa gì trong tâm linh?
Trong nhiều truyền thuyết, đôi mắt rực sáng màu lục bảo thường đại diện cho những linh hồn còn quyến luyến trần thế hoặc những thực thể có năng lượng cực mạnh, mang theo sự giận dữ hoặc nỗi đau chưa được giải tỏa.Liệu thực thể này có còn ở trong căn nhà đó không?
Mặc dù Accurate_Carpenter41 không nhắc đến lần chạm trán thứ hai, nhưng việc ký ức này gây ra OCD cho thấy sự ảnh hưởng của thực thể vẫn còn tồn tại dai dẳng trong tâm trí nạn nhân.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Accurate_Carpenter41



