Một chuyến cắm trại định mệnh tại vùng ngoại ô São Paulo đã biến thành cơn ác mộng kinh hoàng khi bầu trời đêm nuốt chửng những vì sao và để lại sự chết chóc.

Tiếng gọi từ hư vô
Tôi chưa bao giờ là kẻ tôn thờ những chuyến cắm trại. Ý tưởng về một nhóm người tự cô lập mình khỏi nền văn minh, dấn thân vào những vùng đất hoang dã của Brazil luôn khiến tôi cảm thấy bất an. Nhưng cái giá của sự chối từ đôi khi còn đắt hơn cả sự mạo hiểm. Sau những gì đã xảy ra với Kayky và những người bạn, tôi nhận ra rằng: Bóng tối không chỉ bao phủ vạn vật, nó còn đang săn đuổi chúng ta.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng thứ Bảy ngột ngạt tại São Paulo. Khi dòng người bắt đầu chen chúc tại các tiệm bánh và chợ phiên, tôi vẫn còn vật lộn với cơn đau đầu như búa bổ và cái dạ dày trống rỗng sau một tuần kiệt sức. Cha tôi, với nụ cười hiền hậu bên chảo bánh mì bơ, không hề biết rằng đó là bữa sáng bình yên cuối cùng của con trai mình.
Chiếc điện thoại rung lên, xé toạc không gian. Là Kayky.
"Tiago, thằng khốn, đi cắm trại ở một trang trại cuối tuần này không?"
Tôi đã định thốt ra lời từ chối quen thuộc, cho đến khi hắn tung ra quân bài tẩy: Rayssa cũng sẽ có mặt. Tình yêu, hay đúng hơn là sự ảo vọng về nó, đã dẫn lối tôi thẳng đến bến xe vào lúc 11 giờ sáng, hướng về vùng nội đô xa xôi.
Vùng đất của những bóng ma
Chúng tôi đến nơi khi hoàng hôn bắt đầu lịm tắt. Kayky tự hào gọi nơi này là một "minifazenda" – một tiểu trang trại với diện tích khổng lồ. Những rặng cây già nua vây hãm lấy lối đi, và ngôi nhà chính nằm lọt thỏm ở cuối con đường mòn như một nấm mồ đá. Đêm đó, dưới sự thúc giục của men rượu và những ánh nhìn lén lút dành cho Rayssa, chúng tôi quyết định tiến sâu vào rừng, nơi một nhóm khác đã dựng sẵn đống lửa trại cạnh một căn lều gỗ cổ kính.
Nhưng khi niềm vui chạm đến đỉnh điểm, âm thanh của đại ngàn bỗng đột ngột im bặt. Một sự im lặng chết chóc, đặc quánh như nhựa cây. Kayky bất ngờ tách khỏi nhóm. Cậu ta đứng khựng lại, bất động như một bức tượng tạc từ nỗi sợ hãi, đôi mắt dán chặt vào khoảng không vô tận phía trên.
"Kayky, chuyện gì thế?" tôi hét lên, nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió rít qua kẽ lá. Mọi người bắt đầu hoảng loạn chạy về phía căn lều. Tôi tiến lại gần cậu ta, và khi ngước mắt nhìn lên, máu trong huyết quản tôi như đông cứng lại.
Bầu trời đêm không còn một vì sao nào. Nó đen ngòm, sâu thẳm như đáy đại dương bị nguyền rủa. Và giữa hư không ấy, hai điểm sáng trắng rực lên, trừng trừng nhìn xuống chúng tôi. Đó không phải là thiên thể. Đó là một sự hiện diện – một thực thể đang phán xét, đang nghiền nát linh hồn những kẻ nhỏ bé bên dưới.
Vũ điệu của cái chết
Tôi lao vào căn lều, cài chặt then cửa trong cơn hô hấp hỗn hển. Kayky vẫn ở ngoài đó, bất động dưới cái nhìn của "thứ kia". Rồi, như một cỗ máy bị ngắt điện, cậu ta ngã gục xuống.
Sự im lặng bao trùm. Rayssa bám chặt lấy cánh tay tôi, hơi thở cô ấy run rẩy, đôi mắt hằn lên sự ám ảnh. Khi tôi nhìn qua khe cửa để tìm kiếm thi thể của bạn mình, bãi cỏ hoàn toàn trống không. Kayky đã biến mất.
Tiếng la hét xé toạc không gian bên trong lều ngay sau đó. Kayky hiện ra giữa chúng tôi, nhưng không còn là người bạn mà tôi quen biết. Cậu ta ướt sũng, nước rỏ xuống sàn nhà như thể vừa được kéo lên từ vực thẳm của biển cả. Với một cử động lạnh lùng và dứt khoát, cậu ta tiến đến lò sưởi, chộp lấy thanh sắt nhọn dùng để gạt củi.
Phập. Phập. Phập.
Thanh sắt đâm nát lồng ngực, rồi cuối cùng là xuyên thấu hộp sọ. Kayky quỳ gối trước đống lửa, biến mình thành một tế phẩm kinh hoàng. Trong giây phút ấy, tôi không cảm thấy đau đớn. Tôi cảm thấy một sự đê mê lạ kỳ, một cơn phê pha như thuốc độc thấm vào đại não. Không thể suy nghĩ, không thể hành động, chỉ có thể chứng kiến sự tàn lụi của một kiếp người.
Đó là tất cả những gì tôi đã khai với cảnh sát. Đó là tất cả những gì vị bác sĩ tâm lý của tôi được nghe. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy hai điểm sáng trắng ấy hiện ra trong bóng tối của tâm thức, thì thầm rằng: Bầu trời vẫn đang chờ đợi.
Bí ẩn về thực thể hai điểm sáng trắng là gì?
Theo lời kể của Tiago, đây là một thực thể khổng lồ chiếm ngự bầu trời, có khả năng gây ra trạng thái đóng băng tâm lý và điều khiển hành vi của nạn nhân. Sự biến mất của các vì sao cho thấy nó có thể bẻ cong không gian hoặc che phủ thực tại.
Tại sao Kayky lại xuất hiện trong tình trạng ướt sũng?
Đây là chi tiết chưa có lời giải. Có giả thuyết cho rằng thực thể trên trời đã "bắt" cậu ta vào một chiều không gian khác (có thể là đại dương hư vô) trước khi trả xác cậu ta về để thực hiện nghi thức tự sát.
Số phận của Rayssa và những người bạn khác ra sao?
Bài viết chỉ ghi nhận sự sang chấn tâm lý nặng nề của Rayssa. Toàn bộ nhóm bạn đều rơi vào trạng thái "ê chề" và vô vọng, ám chỉ sức ảnh hưởng tâm linh khủng khiếp từ vụ việc.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


