Khám phá bí ẩn kinh hoàng về dinh thự Tilhuist trôi dạt giữa Đại Tây Dương và cái kết thảm khốc của những kẻ tò mò.

Có những bí mật không nên được đánh thức khỏi giấc ngủ vĩnh hằng của đại dương. Tôi, Christian Wallis, một kẻ dành cả đời để bầu bạn với sóng nước, đã học được bài học đó theo cách đẫm máu nhất. Người ta nói rằng biển cả là một nghĩa địa khổng lồ, nhưng đôi khi, những linh hồn không chịu nằm yên dưới đáy sâu mà chọn cách trôi dạt trên mặt nước, chờ đợi con mồi tiếp theo.
Bóng ma từ quá khứ: Con tàu Sun Kist
Câu chuyện này bắt đầu từ sáu năm trước, khi tôi chạm trán với chiếc du thuyền Sun Kist. Đó là một con tàu ma đúng nghĩa, hiện ra từ màn sương mù lạnh lẽo như một bộ xương mục nát. Hồ sơ lưu trữ ghi lại rằng: Một gia đình đã biến mất không dấu vết sau chuyến đi trong ngày tại Thái Lan. Sáu năm sau và cách nơi mất tích hàng nghìn dặm, tôi thấy nó dập dềnh trong thinh lặng.
Khi bước xuống hầm tàu, mùi của sự thối rữa và tuyệt vọng sộc lên mũi. Master bedroom đã bị chặn đứng bởi một đống phế liệu. Trên tường, một bức tranh vẽ cảnh một tòa dinh thự nằm trên mặt nước, với ánh sáng leo lét từ cửa sổ đơn độc trên tháp cao. Khi tôi chạm vào bức tranh, một bàn tay nhỏ xíu – bàn tay của một đứa trẻ – dường như đã chạm lại tôi từ phía bên kia tấm vải liệm. Đó là lời cảnh báo đầu tiên mà tôi đã dại dột phớt lờ.
Huyền thoại về dinh thự Tilhuist
Nhiều năm sau, khi đang dạy lái tàu cho Carl, một thanh niên 18 tuổi giàu có, tôi nghe được sự thật từ gã đầu bếp kỳ quái trên tàu. Dinh thự Tilhuist vốn ngự trị trên vách đá Hebridean, Scotland. Chủ nhân của nó, một kẻ kiêu ngạo đến cùng cực, đã từ chối bỏ lại gia sản khi bị tước đoạt đất đai. Hắn thuê hàng trăm công nhân làm việc ngày đêm để bốc dỡ toàn bộ dinh thự lên một chiếc sà lan nhằm đưa nó sang Mỹ.
"Nó đã chìm", gã đầu bếp cười vang, một điệu cười sởn gai ốc. Nhưng sự thật không phải vậy. Nó không chìm. Nó chỉ... tách rời khỏi thực tại chúng ta vẫn biết.
Cuộc hội ngộ định mệnh giữa Đại Tây Dương
Khi tôi cùng Carl và bạn gái cậu ấy, Alice, đang vượt Đại Tây Dương, bóng ma đó đã xuất hiện. Một dinh thự 3 tầng đồ sộ, bằng gỗ, gạch và vữa, dập dềnh trên chiếc sà lan cũ nát giữa hư không. Carl, với sự ngông cuồng của tuổi trẻ, đã nhảy lên đó.
Cánh cửa chính đóng sầm lại. Khi tôi tìm thấy Carl, cậu ấy bò ra từ bóng tối, khuôn mặt trắng bệch như sáp, đôi mắt dại đi vì kinh hãi. Ba ngón tay trên bàn tay trái của cậu ấy đã biến mất, để lại những mỏm xương đẫm máu. Cậu ấy lẩm bẩm một câu nói ám ảnh: "Bà ấy không còn lựa chọn nào khác... Bà ấy không còn lựa chọn nào khác..."
Cơn đói của những bậc làm cha mẹ
Khi màn đêm buông xuống, động cơ tàu của tôi biến mất, chìa khóa bị đánh cắp. Carl và Alice biến mất khỏi giường ngủ, chỉ còn lại những vệt máu dẫn ngược về phía dinh thự Tilhuist. Tôi buộc phải quay lại cái hang quỷ đó.
Bên trong, những dòng chữ khắc sâu vào tường như những vết thương hở: "Bà ấy muốn nhấn chìm tất cả", "Họ thà chết đuối còn hơn sống với hắn", "Bà ấy cố nuôi nấng họ, nhưng họ đã chết đói trước".
Tôi tìm thấy Carl trong một căn phòng đầy bụi, cậu ấy đang... tự ăn thịt chính mình. Cậu ấy cắn từng miếng lớn vào bắp tay với vẻ thèm khát điên cuồng. Và rồi tôi thấy Alice. Cô ấy đang quỳ giữa vũng máu, tay móc ngược vào bụng mình. "Cơn đói này chỉ dành cho những người làm cha mẹ", cô ấy nức nở. Trong giây phút đó, tôi nhận ra bí mật cay đắng: Alice đang mang thai một sinh linh tội nghiệp.
Tháp cao và sự cứu rỗi kinh hoàng
Tôi leo lên đỉnh tháp, nơi ánh sáng vàng vọt phát ra. Một cảnh tượng khiến tim tôi ngừng đập: Xác khô của một người phụ nữ cổ xưa ngồi trên ghế, xung quanh là hàng chục xác trẻ em trong các giai đoạn phân hủy khác nhau. Trong vòng tay bà ta, một sinh linh đỏ hỏn, bé xíu như con mèo con – đứa con chưa kịp chào đời của Alice – đang cựa quậy. Nó mở mắt, hít thở bầu không khí mặn chát của biển cả và cất tiếng khóc chào đời trong một thế giới của những người chết.
Người đàn bà ấy mỉm cười với tôi. Và bóng tối ập đến.
Tôi thức dậy trên chiếc du thuyền của mình, dập dềnh giữa biển khơi. Carl và Alice mãi mãi nằm lại dinh thự đó. Cơ quan chức năng tin vào lời khai của tôi rằng họ đã rơi xuống biển do tai nạn, nhất là khi hệ thống GPS của tôi đã nhảy loạn khắp thế giới từ Sahara đến Thái Bình Dương trong 72 giờ. Nhưng tôi biết sự thật. Tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ đó trong mỗi cơn gió biển, và tôi biết, ngoài kia, dinh thự Tilhuist vẫn đang trôi dạt, tìm kiếm những "người cha, người mẹ" tiếp theo để làm dịu đi cơn đói vĩnh hằng.
Tại sao dinh thự Tilhuist lại trôi dạt trên biển?
Theo huyền thoại, chủ nhân của dinh thự đã vận chuyển toàn bộ ngôi nhà bằng sà lan từ Scotland sang Mỹ để giữ lại gia sản. Một cơn bão được cho là đã nhấn chìm nó, nhưng thực tế người vợ đã cắt dây kéo để giải thoát cho gia đình khỏi sự bạo ngược của người chồng, khiến ngôi nhà trôi dạt vô định cùng một lời nguyền đói khát.
Điều gì đã xảy ra với Carl và Alice?
Họ đã trở thành nạn nhân của lời nguyền "Cơn đói của cha mẹ". Vì Alice đang mang thai, lời nguyền đã buộc họ phải tự hiến tế thân xác mình. Linh hồn hoặc xác thịt của họ giờ đây thuộc về bộ sưu tập kinh hoàng của người đàn bà trong tháp cao.
Con tàu Sun Kist có liên quan gì đến dinh thự?
Sun Kist là một nạn nhân trước đó của dinh thự Tilhuist. Gia đình trên tàu đã nhìn thấy ngôi nhà ma và bị lôi kéo vào đó, để lại con tàu ma trôi dạt với những bức vẽ cảnh báo về ngôi nhà trên biển.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả ChristianWallis



