Khám phá bí ẩn kinh hoàng đêm giao thừa tại Los Angeles khi một thực thể vô hình cố kéo tấm chăn của người bồi bàn IHOP vào cõi hư vô.

Khi kim đồng hồ của cả thế giới chuẩn bị điểm vào khoảnh khắc giao thoa giữa năm cũ và năm mới, tại thành phố thiên thần Los Angeles, một sự kiện không thuộc về cõi người đang âm thầm diễn ra. Đó là ngày 31 tháng 12, đêm giao thừa rực rỡ ánh đèn sân khấu, nhưng bên trong một căn hộ bình thường, bóng tối đang bắt đầu cô đặc lại.
Bản nhạc lạc điệu trong đêm hội
Trong khi cả thành phố chìm đắm trong cơn say của những bữa tiệc, LosAngeleLacruix lại chọn cho mình một góc lặng. Công việc bồi bàn tại IHOP vào sáng sớm hôm sau không cho phép anh hòa mình vào dòng người cuồng nhiệt. Mọi người trong căn hộ đã rời đi trước nửa đêm để tìm đến những câu lạc bộ đêm náo nhiệt, để lại anh một mình với sự tĩnh lặng đáng sợ.
Do chưa kịp mua khung giường, chiếc nệm mỏng manh được đặt trực tiếp trên mặt sàn lạnh lẽo. Anh nằm đó, đắp một tấm chăn mỏng, cố dỗ dành giấc ngủ giữa tiếng vọng từ xa xăm của những màn pháo hoa. Nhưng, sự yên tĩnh không mang lại bình yên; nó mang lại hắn.
Sự hiện diện của hư vô
Đột nhiên, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Tấm chăn trên người anh bắt đầu từ từ bị kéo xuống. Ban đầu, nó chậm đến mức anh lầm tưởng đó chỉ là phản xạ tự nhiên của đôi bàn chân. Nhưng không, chuyển động ấy đều đặn, lạnh lùng và đầy tà ý. Tấm chăn cứ thế trượt dần, trượt dần về phía chân giường, nơi chỉ có bóng tối đậm đặc bao phủ.
Anh nhìn về phía cửa sổ, hy vọng tìm thấy một cơn gió đi lạc. Nhưng cửa sổ đã đóng chặt. Không có gió, không có người, chỉ có một áp lực vô hình đang đùa giỡn với nỗi sợ hãi của anh. Trong khoảnh khắc tột cùng của sự hoang mang, anh đã cười - một nụ cười điên rồ của kẻ không thể tin nổi vào thực tại đang sụp đổ trước mắt.
Tiếng thét xua đuổi bóng ma
Giữa lằn ranh của sự sợ hãi và giận dữ, lời dặn của người bà quá cố bỗng hiện về trong tâm trí: "Hãy quát mắng chúng, hãy đuổi chúng đi vì chúng không thuộc về nơi này."
Dồn hết sự uất ức từ những áp lực cuộc sống đang đè nặng, anh gào lên vào khoảng không: "Tao không cần cái thứ rác rưởi này! Tao không thể bị nhập được! Đó là điều cuối cùng tao cần vào lúc này!!! CÚT RA NGOÀI!!!"
Sau tiếng thét ấy, mọi thứ trở thành một vùng trắng xóa trong ký ức. Thời gian như bị bẻ cong. LosAngeleLacruix không thể nhớ nổi mình đã ngủ thiếp đi hay đã thức trắng, cũng không biết bạn bè mình đã về từ lúc nào. Một khoảng trống rợn người đọng lại trong tâm trí, kèm theo một câu hỏi lơ lửng: Liệu anh đã thực sự xua đuổi được thực thể đó, hay chính sự im lặng sau cùng là dấu hiệu cho thấy hắn đã vào được bên trong?
Thực thể bí ẩn trong căn hộ ở Los Angeles là gì?
Không có lời giải thích logic nào như gió hay người thật, bởi cửa sổ đã đóng và nhân vật chính ở một mình. Nhiều người tin rằng đó là một thực thể tâm linh quấy nhiễu (poltergeist) thường xuất hiện vào thời điểm giao thoa năng lượng như đêm giao thừa.
Tại sao nhân vật chính lại không nhớ gì sau khi quát mắng thực thể?
Sự mất trí nhớ cục bộ có thể là phản ứng của não bộ trước cú sốc tâm lý cực độ, hoặc đáng sợ hơn, như chính tác giả ám chỉ, đó có thể là dấu hiệu của một sự xâm nhập tâm linh thành công.
Lời khuyên xua đuổi linh hồn của người bà có hiệu quả không?
Trong dân gian, việc thể hiện ý chí mạnh mẽ và sự giận dữ được cho là cách để khẳng định chủ quyền của người sống đối với không gian thực tại, khiến các linh hồn yếu thế phải rút lui.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



