Một chuyên gia tâm lý gia đình rơi vào cái bẫy của thực thể tà ác. Một chuyến bay không ngày về và bí mật rùng rợn đằng sau những cánh cửa đóng kín.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Trong bóng tối của những căn phòng tham vấn, tôi đã diện kiến những bộ mặt tồi tệ nhất của nhân loại. Những người cha nát rượu trút giận lên những đứa trẻ không thể tự vệ, những cô gái tuổi teen gầy mòn dưới 40kg nhưng vẫn bị ám ảnh bởi sự béo phì, hay những người mẹ tự sát sau một thập kỷ yêu đơn phương. Tôi đã tưởng mình đã thấy đủ sự kinh hoàng, cho đến khi tôi bước vào căn nhà đó – một địa chỉ mà tôi chắc chắn rằng, nó sẽ là điểm dừng chân cuối cùng trong sự nghiệp của mình.
Sự im lặng đáng sợ đằng sau cánh cửa
Tôi đỗ xe trước một ngôi nhà bình thường đến mức vô diện. Sau ba tiếng gõ nhịp nhàng bằng chiếc móc cửa hình con sóc bằng đồng, một người phụ nữ với mái tóc nâu đỏ rạng rỡ đón tôi vào. Nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự thù địch. Quanh chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch là một gia đình hỗn hợp đầy rẫy những rạn nứt.
Ở đầu bàn là một gã đàn ông vạm vỡ, đầu cạo trọc, đôi mắt gườm gườm sau cặp kính gọng sắt. Đối diện gã là Ryan, một thanh niên tái nhợt, gầy trơ xương với ánh mắt của kẻ bị kết án. Bên cạnh là một bé gái 12 tuổi, im lặng và cảnh giác như một con thỏ đang trốn trong bụi cỏ, cầu nguyện cho con cáo đi qua mà không nhận thấy mình. Cuộc tham vấn bắt đầu bằng những lời phàn nàn về quyền riêng tư bị xâm phạm, nhưng kết thúc bằng một sự bộc phát quyền lực đầy bệnh hoạn của gã cha dượng: "Nếu nó không thích luật lệ, nó có thể cút đi mà sống với bố đẻ của nó!"
Đáng sợ thay, giữa cuộc tranh cãi nảy lửa, đứa bé gái ấy đã thốt lên một câu nói khiến tôi lạnh sống lưng: "Cháu nghĩ ở đây chúng ta có hai người với hai hệ tư tưởng khác nhau." Một đứa trẻ 12 tuổi sử dụng từ "hệ tư tưởng" một cách khách quan đến rợn người, như thể nó đang đứng từ trên cao nhìn xuống bàn cờ của những sinh vật thấp kém.
Kẻ trỗi dậy từ băng ghế sau
Khi buổi tham vấn kết thúc, tôi bước vào xe, đầu óc vẫn còn vẩn vơ nghĩ về bữa tối và việc đưa con đi học múa. Nhưng đúng lúc tôi đạp chân ga, một thực thể trỗi dậy từ băng ghế sau như một con hổ mang từ trong giỏ của kẻ thuần xà. Hắn có khuôn mặt dài, đôi má hóp, đôi mắt vấy bùn và những ngón tay như chân nhện.
Hắn thì thầm vào tai tôi những từ ngữ vô nghĩa khiến lưỡi hắn tạch tạch liên hồi. Trong khoảnh khắc đó, tôi mất đi quyền kiểm soát cơ thể mình. Tôi như một con búp bê bị giật dây, lái xe về chính ngôi nhà của mình. Tôi thấy ánh đèn bếp sáng trưng, thấy bóng dáng các con tôi đang tập múa, thấy chồng tôi đang bận rộn với xoong chảo. Và rồi, tôi chỉ có thể đứng nhìn kẻ lạ mặt ấy bước vào nhà.
Khi hắn trở ra, hắn chậm rãi lau vết máu ở khóe miệng. Hắn ợ nhẹ một tiếng, rồi nhả vào lòng bàn tay một vốc răng trẻ con và một lọn tóc vàng óng. Trái tim tôi thét gào, nhưng cổ họng tôi bị phong tỏa. Hắn ép những chiếc răng sữa của con gái tôi vào vành tai tôi, nghiền nát cho đến khi máu chảy ròng ròng xuống cổ. "Một món quà kỷ niệm," hắn thào thào bằng chất giọng học thức giả tạo.
Hồi kết không lối thoát
Hắn thả tôi tại phi trường với một chiếc vé máy bay đi đến bên kia thế giới. Hắn nói rằng gã cha dượng trong căn nhà kia là "một dự án kéo dài nhiều thế hệ" của hắn, và hắn không muốn tôi phá hỏng nó. Mọi bằng chứng – từ vết cắn trên tai đến những lọn tóc trên người tôi – đều sẽ biến tôi thành kẻ sát nhân đã thảm sát chính gia đình mình.
Bây giờ, tại phòng chờ khởi hành, tôi đang gõ những dòng này. Tôi có thể khóc, tôi có thể đi tiểu một cách vô thức vì sợ hãi, nhưng tôi không thể gọi cấp cứu. Ngón tay tôi từ chối bấm những con số đó. Cơ thể tôi đã không còn là của tôi nữa.
Tiếng loa thông báo chuyến bay bắt đầu lên máy bay. Tôi phải đi rồi. Thật kỳ lạ là tôi vẫn còn có thể...
Khám phá những bí ẩn vùi lấp
Thực thể trong xe là ai?
Hắn là một thực thể siêu nhiên hoặc một kẻ thao túng tâm linh cực đoan, kẻ coi việc nuôi dưỡng sự ác độc trong các gia đình (như gã cha dượng) là một "dự án" dài hạn.
Tại sao người kể chuyện không thể gọi cảnh sát?
Hắn đã sử dụng một loại thuật thôi miên hoặc tà thuật để phong tỏa quyền tự chủ của cô, chỉ cho phép cô thực hiện những hành động mà hắn không cấm đoán.
Số phận của gia đình cô giáo viên tư vấn ra sao?
Thông qua những chiếc răng và lọn tóc mà thực thể nhả ra, có thể khẳng định chồng và các con của cô đã bị sát hại dã man ngay trong đêm đó.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - camwalker22



