Sarah thoát khỏi chuyến đi định mệnh đến Đảo Lễ Hội Xanh, nhưng những gì trở về lại là những thực thể mang gương mặt người quen đầy ám ảnh.

Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi vẫn thường thấy hình bóng gã hề ấy hiện về trong tâm trí. Một gã hề không mang lại tiếng cười, mà chỉ mang theo hơi lạnh của những bí ẩn vùi lấp sâu dưới đáy đại dương.
Lời mời gọi từ vực thẳm rực rỡ
Nó bắt đầu vào một buổi chiều tà xám xịt, khi tôi gặp Matt. Giữa dòng người hối hả, anh ta đứng đó, khoác lên mình bộ trang phục gã hề sặc sỡ đến nhức mắt, tay cầm xấp tờ rơi như những lá bài định mệnh. "Blue Carnival Island Experience" – cái tên vang lên nghe thật ngọt ngào, được bảo trợ bởi logo của một tập đoàn năng lượng khổng lồ bí ẩn.
Matt không giống những kẻ quảng cáo rẻ tiền. Đằng sau lớp phấn son dày cộm là một ánh mắt mệt mỏi, một lời thú nhận chân thật rằng nếu không đủ chỉ tiêu, anh ta sẽ phải gánh chịu những hình phạt kinh khiếp. Tôi đã mủi lòng. Tôi không biết rằng, chính lòng trắc ẩn ấy đã dẫn dắt tôi, cùng Chloe và Tyler, bước chân lên chuyến xe bus định mệnh cùng 60 con người khác hướng về phía hòn đảo biệt lập.
Nụ hôn biệt ly tại Amsterdam
Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường cho đến khi chúng tôi dừng chân tại Amsterdam vì một sự cố trì hoãn chuyến bay. Đêm đó, trong căn phòng khách sạn vắng lặng, Matt xuất hiện. Không còn bộ trang phục gã hề, không còn nụ cười gượng gạo. Gương mặt anh ta tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và gấp gáp.
"Cô phải đi ngay. Bây giờ!" anh ta gằn giọng, dúi vào tay tôi một tấm vé máy bay khứ hồi đơn độc. Matt không giải thích, anh ta chỉ nhìn tôi như thể đang cố ghi nhớ một ký ức sắp bị xóa sổ, rồi đặt lên môi tôi một nụ hôn tuyệt vọng, đầy mùi vị của sự chia ly. Tôi đã chạy trốn trong sự hoang mang, để mặc Chloe và Tyler tiếp tục hành trình đến hòn đảo mà Matt gọi là "trải nghiệm có cấu trúc".
Sự hiện diện bất ngờ từ hư vô
Nhiều ngày sau, bạn bè tôi trở về. Họ vẫn cười, vẫn nói, vẫn kể về một hòn đảo thiên đường. Nhưng sâu trong thâm tâm, tôi biết có điều gì đó sai lệch đến rợn người. Chloe cười vào những khoảnh khắc không đáng cười. Tyler trở nên phẳng lặng, như một mặt hồ không đáy không còn chút gợn sóng cảm xúc.
Đỉnh điểm của sự ám ảnh là một đêm nọ tại nhà Chloe. Giữa cuộc trò chuyện, cô ấy đột ngột khựng lại. Đôi nhãn cầu của cô ấy xoay ngược, nhanh và phi tự nhiên đến mức chỉ còn để lại hai khoảng trắng dã lạnh lẽo nhìn xuyên qua linh hồn tôi. Chỉ một giây sau, mọi thứ trở lại bình thường, nhưng tiếng thét câm lặng trong lòng tôi đã bắt đầu vang vọng.
Sự thật bị nguyền rủa
Tôi đã ép Matt phải nói ra sự thật trong một buổi tối nghẹt thở. Và những gì anh ta kể còn kinh tởm hơn cả cái chết. Đảo Lễ Hội Xanh không phải là nơi nghỉ dưỡng; đó là một nhà máy tráo đổi linh hồn. Những phiên bản đau khổ nhất của chúng ta từ các dòng thời gian song song được mang đến để thay thế những người đang sống hạnh phúc ở thế giới này.
"Sự hoán đổi tạo ra năng lượng," Matt thì thầm bằng giọng nói khô khốc. Mỗi lần một con người bị tống vào hầm ngục của dòng thời gian khác, sự đau đớn và xáo trộn ấy chính là nhiên liệu cho tập đoàn đứng sau hòn đảo. Chloe và Tyler thật sự đã bị vứt bỏ vào một nơi "tệ hơn rất nhiều", trong khi những kẻ đang sống cạnh tôi chỉ là những thực thể mang ký ức giả tạo được cấy ghép.
Matt cũng chỉ là một nạn nhân bị đánh tráo từ Thái Lan nhiều năm trước, và giờ đây anh ta phải làm "gã hề tuyển dụng" để giữ lại ký ức của chính mình. Nếu không đủ 10 người mỗi chu kỳ, anh ta sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
Hồi kết không lối thoát
Giờ đây, tôi sống trong một thực tại giả tạo. Tôi nhìn Matt trở về nhà mỗi ngày trong bộ trang phục gã hề, thứ trang phục giờ đây trông giống như một bộ giáp của kẻ đao phủ. Tôi nhìn Chloe và Tyler "giả" và mỉm cười, dù trái tim tôi đang rỉ máu vì biết mình chính là kẻ đã đẩy phiên bản thật của họ vào cõi vĩnh hằng đầy đau khổ.
Tôi phải im lặng. Vì nếu tôi lên tiếng, tôi sẽ là kẻ điên. Và quan trọng hơn, Matt cần tôi để giữ lại chút nhân tính cuối cùng trong thế giới đầy rẫy những kẻ đánh tráo này. Chỉ cần anh ta gặp đủ doanh số, chúng tôi sẽ ổn... ít nhất là cho đến khi một gã hề khác gõ cửa nhà bạn.
Khám phá bí ẩn hồ sơ
Tại sao đôi mắt của Chloe lại chuyển sang màu trắng dã?
Đó là dấu hiệu của sự "trục trặc" trong quá trình đồng bộ hóa ký ức giữa thực thể thay thế và cơ thể vật lý ở thế giới này, cho thấy linh hồn thực sự không thuộc về nơi đây.
Năng lượng được tạo ra từ đâu trên đảo?
Năng lượng được sinh ra từ sự chênh lệch áp suất cảm xúc và sự đau đớn tột cùng khi một cá nhân bị xé toạc khỏi thực tại của mình và ném vào một dòng thời gian đầy đau khổ.
Hệ quả nếu Matt không đạt đủ chỉ tiêu tuyển dụng là gì?
Anh ta sẽ bị "thải hồi", nghĩa là bị xóa sạch ký ức hiện tại và thay thế bằng ký ức của phiên bản gốc đã bị gửi đi chịu khổ hình, biến anh ta thành một quân cờ hoàn toàn mù quáng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


