Một chuyến cắm trại định mệnh của 6 người bạn biến thành cơn ác mộng khi một thực thể vô hình bắt đầu đếm số và học cách đánh cắp giọng nói của họ.

Trong bóng tối thâm u của những cánh rừng già, nơi ánh mặt trời không bao giờ chạm tới mặt đất ẩm ướt, có những thứ không có hình hài nhưng lại thèm khát sự hiện hữu. Chúng ta đã tin rằng mình an toàn nếu còn đếm đủ số lượng thành viên. Nhưng sự thật kinh hoàng nhất không phải là việc mất đi một ai đó, mà là việc có thêm một kẻ không mời lẻn vào hàng ngũ mà bạn không hề hay biết.
Nghi thức của sự an toàn giả tạo
Chuyến đi ấy vốn dĩ rất đơn giản: ba ngày, hai đêm, một con đường mòn dẫn vào và một con đường mòn dẫn ra. Nhóm của chúng tôi gồm sáu người: tôi (Eli), Noah, Mara, Theo, Jules và Becca. Chúng tôi là những kẻ thành thị mang theo sự ngạo mạn của logic để đối đầu với thiên nhiên hoang dã. Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối vào đêm đầu tiên, Noah đã khởi xướng một trò đùa mà sau này đã trở thành lời nguyền: Điểm danh.
“Noah?” – “Có.”
“Theo?” – “Đây.”
“Mara?” – “Có mặt.”
“Jules?” – “Vâng.”
“Becca?” – “Ừ hử.”
“Eli?” – “Tôi đây.”
Sáu tiếng trả lời. Sáu con người. Tiếng khóa kéo lều vang lên khô khốc trong màn đêm tĩnh mịch. Chúng tôi đã đếm đủ sáu người mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ, mà không hề nhận ra rằng thứ gì đó ngoài kia đang di chuyển xung quanh, không phải để tìm cách vào trong, mà để đảm bảo rằng chúng tôi tiếp tục đếm sai.
Khi âm thanh không còn thuộc về chủ nhân
Đêm đầu tiên, sự tĩnh lặng bị xé toạc bởi tiếng hét của Jules. Giữa không gian đặc quánh mùi nylon ướt và đất mùn, cô ấy nức nở bảo rằng có ai đó đang gọi tên mình ngay bên ngoài lều. Nhưng kinh khủng hơn, giọng nói đó chính là giọng của Noah – người đang nằm run rẩy ngay cạnh tôi trong túi ngủ.
Một thực thể nào đó đã đứng sát vách lều, hơi thở của nó nặng nề và ẩm ướt đến mức tôi có thể cảm nhận được sự rung động của lớp vải mỏng manh. Nó thầm thì tên tôi: “Eli” bằng chính tông giọng trầm đặc trưng của Noah. Mười rưỡi đêm đó, ranh giới của thực tại bắt đầu rạn nứt. Theo, với sự duy lý đến cực đoan, đã hét lên yêu cầu mọi người điểm danh lại. Kết quả vẫn là sáu. Con số sáu tròn trĩnh như một cái thòng lọng đang siết chặt lấy cổ họng cả nhóm.
Sự thâm nhập âm thầm vào tâm trí
Đêm thứ hai, bóng tối dường như nặng nề hơn dưới lớp mây mù bao phủ. Khi sự mệt mỏi xâm chiếm, thực thể ngoài kia bắt đầu thay đổi chiến thuật. Nó không còn chỉ đứng bên ngoài nữa. Mara kể rằng cô đã nghe thấy thực thể dùng giọng của mình để nói một câu đầy ám ảnh: “Các người đã đếm sai rồi.”
Và rồi, sự kiện khiến tim tôi như ngừng đập xảy ra ngay trong lều của mình. Tôi tỉnh giấc vì một cảm giác sai lệch khủng khiếp. Người nằm cạnh tôi – kẻ mang gương mặt của Noah – có nhịp thở quá đều đặn, quá hoàn hảo, như thể nó đang cố gắng diễn vai một con người đang ngủ. Trong khi đó, từ phía bìa rừng xa xăm, giọng nói thật sự của Noah lại vọng về, thầm thì gọi tên tôi. Kẻ nằm cạnh tôi bỗng cất tiếng, vẫn là giọng của Noah: “Đừng trả lời nếu nó gọi tên tao.”
Tôi nằm im như một xác chết, không biết kẻ đang cảnh báo mình là bạn, hay kẻ đang gọi mình ngoài kia mới là bạn. Hay có lẽ, cả hai đều không phải.
Hồi kết: Con số bảy trong bức ảnh
Sáng hôm sau, sự vỡ vụn thực sự diễn ra. Becca biến mất trong chớp mắt khi chúng tôi đang thu dọn đồ đạc. Chúng tôi gào thét tên cô ấy trong vô vọng, chỉ để nghe thấy giọng cô ấy vọng lại từ hướng con suối, nhưng rồi lại ngay lập tức phát ra từ phía sau lưng. Khi chúng tôi chạy thục mạng ra bãi đỗ xe, Becca đã đứng đó từ bao giờ, sạch sẽ và bình thản đến lạ lùng. Cô ấy hỏi chúng tôi một câu khiến tất cả lạnh sống lưng: “Tại sao mọi người lại nhìn mình như thế?”
Chuyến đi kết thúc, nhưng nỗi ám ảnh thì không. Một tháng sau, tôi tìm thấy một bức ảnh kỹ thuật số chụp vào buổi chiều tối đầu tiên. Trong ảnh, sáu người chúng tôi đang bận rộn bên đống lửa. Nhưng phía sau, nơi ánh sáng xanh mờ ảo của rừng già bắt đầu nuốt chửng vạn vật, có một hình hài thứ bảy. Nó cao lớn, vai gầy guộc, đứng lặng lẽ giữa hai thân cây già cỗi.
Tôi gửi bức ảnh cho Noah. Tin nhắn phản hồi duy nhất của cậu ta là: “Xóa nó đi.” Không dấu chấm câu, không một lời giải thích. Đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi liên lạc với nhau. Chúng tôi đã tan rã, không phải vì mâu thuẫn, mà vì mỗi người trong nhóm đều mang theo một sự nghi ngờ tàn khốc: Rằng người bạn đang ngồi đối diện mình trong bữa tối, có thực sự là người đã đi vào rừng cùng mình ngày hôm đó?
Thực thể trong rừng là gì?
Theo những chi tiết trong hồ sơ, đây là một thực thể bắt chước (mimic) cực kỳ tinh vi. Nó không chỉ sao chép giọng nói mà còn có khả năng đánh tráo vị trí với nạn nhân khi họ đang trong trạng thái dễ tổn thương nhất (lúc ngủ). Nó tận dụng sự tin tưởng vào con số "6" để xâm nhập vào nhóm.
Tại sao Becca lại xuất hiện ở bãi xe trước cả nhóm?
Có hai giả thuyết: Một là Becca thực sự đã bị thay thế bởi thực thể ngay tại trại và kẻ đứng ở bãi xe là thực thể đó. Hai là Becca gốc đã chạy trốn trước trong cơn hoảng loạn nhưng ký ức của cô ấy đã bị can thiệp, dẫn đến việc cô ấy không nhớ gì về tiếng gọi trong rừng.
Câu nói cuối cùng của Eli mang ý nghĩa gì?
Eli nhận ra rằng chính anh cũng có thể đã bị thay thế hoặc bị thao túng, khi anh nhớ lại mình đã nghe thấy giọng nói của chính mình gọi tên Noah từ bên ngoài lều. Điều này gợi ý rằng thực thể không chỉ bắt chước một người, mà nó đã "sao chép" toàn bộ nhóm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Euphoric_mango954



