Khám phá bí ẩn kinh hoàng về một thế giới nơi bầu trời là vết thương hở và nhân loại chỉ là những ký sinh trên xác một vị thần đang thối rữa.

Hơi Men Và Sự Tàn Úa
Tôi siết chặt chiếc bình tông trong tay, thứ kim loại lạnh lẽo không làm dịu đi cái nóng râm ran của nỗi sợ. Một giọt whiskey trượt khỏi miệng bình, thấm đẫm vạt áo rồi nhỏ xuống nền đất khô khốc. Ngay lập tức, những sợi cỏ héo úa dưới chân như có linh tính, chúng xoắn lại, co quắp và thì thầm những lời vô nghĩa trong bóng tối chập choạng.
“Cái gì cơ?” – Tôi thốt lên, giọng khản đặc.
“Anh nghe tôi rồi đấy. Nhìn xung quanh đi. Tất cả những thứ này.” – Gã cộng sự của tôi đáp, mắt gã không rời khỏi khoảng không vô tận.
“Thưa ngài, ngài đang nói những điều phi lý.”
“Chẳng có gì phi lý bằng việc chúng ta nỗ lực thay đổi thế giới này. Dù cố gắng thế nào, kết cục vẫn chỉ có một. Luôn luôn là vậy.”
Chẳng ai nhớ mọi chuyện bắt đầu từ khi nào. Chỉ biết rằng, bầu trời đêm không còn là màn đêm thuần khiết nữa. Nó rỉ máu. Những mảng màu đỏ rực, cam cháy và vàng nghệ loang lổ trên vòm trời cao vút, gặp gỡ sắc tím và hồng nhạt tại một điểm hội tụ kinh hoàng – Vết thương hở của thực tại. Đó là nơi sự sống bắt đầu rò rỉ ra ngoài, hoặc giả, là nơi cái chết tràn vào.
Vết Thương Của Đấng Sáng Thế
“Kết cục sao?” – Tôi lặp lại, lòng trĩu nặng.
“Đúng thế. Một câu chuyện cũ rích ở cuối một cuốn sách vô nghĩa. Những con người vô nghĩa và những bài học vô nghĩa.”
Gã nhắc tôi nhớ về bộ lạc nhỏ mà chúng tôi đã gặp vài tuần trước. Đứa trẻ với vết bớt kỳ quái trên mặt, ánh mắt hồn nhiên chưa nhuốm màu tang tóc. Tôi vừa định lên tiếng bảo vệ những giá trị mà chúng tôi đã mang đến cho họ, thì gã cắt ngang bằng một giọng cười lạnh lẽo.
“Tôi vừa kiểm tra bản đồ hình chiếu (holomap). Chết sạch rồi. Tất cả bọn họ. Bây giờ nơi đó chẳng còn gì ngoài một vệt máu khô khốc trên những tảng đá.”
Nỗi kinh hoàng thấm vào xương tủy tôi. Sau khi vết thương trên bầu trời xuất hiện, thế giới bắt đầu biến đổi. Những loài thực vật lạ lùng mọc lên, những con ếch dị dạng xuất hiện ở những nơi không ai ngờ tới. Các học giả từng tôn thờ hiện tượng này như một dấu hiệu của thánh thần, rằng Chúa đang hiển linh và đổ tràn phước hạnh vào cõi nhân sinh. Đó là sai lầm đầu tiên, và cũng là sai lầm chí tử nhất.
“Vũ khí của chúng ta thì sao? Chẳng lẽ chúng không đủ mạnh?”
“Chỉ là tạm thời thôi,” – Gã thở dài, ánh mắt xa xăm. “Chuyện gì sẽ xảy ra khi nguồn năng lượng cạn kiệt? Khi chúng ta không còn biết chúng được chế tạo từ thứ gì? Khi người ta ngừng chờ đợi và chỉ còn tiếng thét xé lòng lấp đầy không gian? Tôi sẽ nói cho anh biết: Đó chỉ là một dấu gạch chéo nữa trên danh sách những xác chết, một bữa đại tiệc cho những thứ ghê tởm ngoài kia.”
Tiếng Khóc Than Từ Hư Vô
Đêm ở đây luôn là một bản trường ca của sự đọa đày. Tiếng gào thét. Ôi chúa ơi, những tiếng gào thét đó... Chúng giống con người một cách thuyết phục đến mức tàn nhẫn, nhưng lại mang một âm hưởng phi tự nhiên, méo mó. Có lẽ đó chính là thứ đã dẫn dụ những đợt sóng người đầu tiên vào chỗ chết. Khi tôi đang viết những dòng này, cảm giác buồn nôn vẫn cuộn trào trong lồng ngực.
Cộng sự của tôi đột ngột quay đầu về phía khu rừng đen kịt. “Anh có nghe thấy không? Họ gọi tôi. Họ muốn tôi ở cùng họ.”
“Chết tiệt! Tỉnh lại đi!” – Tôi hét lên, nắm chặt lấy vai gã. “Đó không phải là con người!”
Nhưng khi gã quay lại nhìn tôi, tôi đã thấy một thứ mà tôi không bao giờ muốn mô tả lại cho bất kỳ ai. Đôi mắt gã... tôi chưa từng thấy mắt người nào biến đổi kinh tởm đến thế. Gã lao vào tôi như một con chó dại, điên cuồng và vô thức. Tôi đẩy gã ra, và trong một cái chớp mắt, gã lao vút vào bóng tối sâu thẳm của màn đêm. Tôi chưa từng gặp lại gã kể từ đó.
Giờ đây, tôi cô độc với tập bản đồ hình chiếu và một trình duyệt web cũ kỹ còn sót lại. Tôi lẩn lút trên trang web này (Reddit), nơi mọi người chia sẻ những trải nghiệm tồi tệ nhất đời mình. Tôi không biết liệu những dòng này có đến được với ai không, hay sẽ bị vùi lấp trong hư vô.
Lời khẩn cầu cuối cùng: Nếu vết thương hở chưa xuất hiện ở thế giới của bạn, LÀM ƠN, ĐỪNG ĐỂ NÓ MỞ RA. Tôi không biết điều gì đã gây ra nó, nhưng xin hãy nhận diện những dấu hiệu trước khi quá muộn. Vì lợi ích của chính các bạn, và vì linh hồn của kẻ đang viết những dòng này.
Vết thương hở trên bầu trời là gì?
Đó là một hiện tượng thiên văn rùng rợn, nơi bầu trời nứt ra và rỉ máu với những sắc màu cam, đỏ, tím, đánh dấu sự xâm lấn của các thực thể dị dạng vào thực tại.Tại sao các học giả lại mắc sai lầm?
Họ nhầm tưởng rằng sự rò rỉ từ vết thương bầu trời là sự ban phước của thánh thần, trong khi thực tế đó là sự thối rữa của một vị thần đã chết đang đầu độc thế giới.Số phận của người cộng sự trong câu chuyện ra sao?
Sau khi bị mê hoặc bởi tiếng gào thét trong rừng, đôi mắt gã biến đổi dị thường và gã đã hóa dại, lao vào bóng tối và mất tích vĩnh viễn.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn - We exist on a dead god



