
Khúc Dạo Đầu Của Sự Biến Mất
Căn chung cư này biết ăn thịt trẻ con. Nó đã lầm lũi thực hiện hành vi tàn độc đó suốt gần một thế kỷ, kể từ khi cô bé đầu tiên tan biến vào hư không vào năm 1936.
Tôi lần tay vào túi áo vest đen, rút ra cuốn sổ tay cũ kỹ kẹp đầy những mẩu báo hoen ố. Đây không đơn thuần là giấy mực; đây là bản ghi chép về "Dị thường Barrow Heights". Sáu năm qua, tôi đã kiên nhẫn bám theo dấu vết của nó, như một kẻ đi săn chờ đợi khoảnh khắc kim đồng hồ xoay đúng vòng lặp của bóng tối. Và giờ đây, tấm màn nhung sắp hạ xuống.
Ánh hoàng hôn đổ xuống bức tường gạch đỏ mục nát của tòa nhà mười tầng như một vệt máu loang lổ. Giữa tiếng còi xe và nhịp sống hối hả của thành phố, tôi nghe thấy tiếng thì thầm của quá khứ, tiếng của cô ấy... "Lạy Chúa, Vincent," tôi lẩm bẩm, cào tay vào tóc để xua đi bóng ma của con gái mình. "Con bé đã chết rồi. Hãy để con bé yên nghỉ."
Tôi nhấn chuông căn hộ 8H. Một giọng nữ mệt mỏi, run rẩy vang lên qua loa sắt: "A-Alo?"
"Chào buổi tối, bà Copeland. Tôi là Inquisitor Jhune, thuộc Hội dòng Alice. Chúng ta đã trao đổi về Tyler..."
Tiếng nấc nghẹn vang lên: "Ông đã đến. Tạ ơn Chúa." Cánh cửa bật mở, dẫn lối tôi vào cái bụng của con quái vật gạch đá.
Khi Tiếng Huýt Sáo Cất Lên Trong Bóng Tối
Barrow Heights đón chào tôi bằng luồng không khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Những mảng hình vẽ graffiti trên tường chồng chéo lên nhau như những vết sẹo chưa lành trên một cơ thể thối rữa. Tyler Copeland, mười tuổi, đã trải qua hai tháng ròng rã trong những cơn ảo giác kinh hoàng mà y học phải đầu hàng. Cậu bé khẳng định mình đã tìm thấy một tầng hầm bên dưới tòa nhà — nơi một thực thể được gọi là "Chó Cao" (The Tall Dog) đang cư ngụ.
Nhưng có một sự thật nghiệt ngã: Barrow Heights không hề có tầng hầm.
Tôi bước vào phòng Tyler. Cậu bé trông nhỏ bé, cuộn tròn trong tấm chăn như một lớp vỏ bảo vệ. Xung quanh cậu, những mô hình siêu anh hùng được xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, một đội quân nhựa đứng canh gác cho giấc ngủ đầy ác mộng.
“Ông muốn nghe về Chó Cao sao?” Tyler thì thầm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. “Nó huýt sáo với cháu. Vào ban đêm, khi mọi người đã ngủ say. Nó sống ở dưới đó, nơi bà chủ nhà Agnes Miller đã chỉ cho cháu.”
Trái tim tôi thắt lại khi nghe cậu kể về "người đàn bà chủ nhà" 96 tuổi đã dẫn dụ cậu vào một khe nứt trên tường, nơi thực tại bị bẻ cong. Ở đó, Chó Cao hiện ra — một bóng đen cao lêu nghêu với đôi tai dài rũ rượi như những mảnh vải liệm, đôi tay dài hơn cả cán chổi, đang ngồi huýt sáo và vẽ những bức tranh bằng bút sáp màu.
"Đến đây, cậu bé. Đến mà lấy này."
Đó là những lời thực thể ấy thốt ra. Nó đưa cho Tyler hai sự lựa chọn, hai bức vẽ về định mệnh: Hoặc là Tyler bị nó ăn thịt trong khi hàng xóm reo hò, hoặc Tyler chạy thoát nhưng cả chung cư Barrow Heights sẽ chìm trong một cuộc thảm sát đẫm máu. Cậu bé đã chạy trốn, nhưng thực tại mà cậu mang về đã không còn là thực tại mà tôi biết nữa.
Bản Vẽ Của Sự Tuyệt Vọng
Khi tôi đứng trong căn hộ, đột nhiên ánh đèn phụt tắt. Một âm thanh quái dị vang lên từ những đường ống nước rỉ sét — tiếng huýt sáo như nhung lụa bị xé toạc, len lỏi vào màng nhĩ. "Đến đây, Inquisitor. Đến mà lấy này."
Tôi rút khẩu súng lục, sáu viên đạn khắc ấn chú tỏa sáng mờ ảo trong bóng tối. Tôi bước ra hành lang, và cảnh tượng hiện ra khiến phổi tôi như đông cứng: Bà Copeland đang treo lơ lửng trên quạt trần, lưỡi thè ra, đôi mắt lồi lên vì kinh hoàng. Và ngay bên dưới, trên sàn nhà, là xác của Tyler — tan nát, đẫm máu.
“Đừng sợ, đó chưa phải là thật,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Là Tyler. Cậu bé đang đứng đó, nhìn vào chính xác chết của mình với vẻ bình thản đáng sợ. “Đó là 'Kết thúc xấu'. Căn hộ này sẽ thay đổi khi Chó Cao huýt sáo. Nó cho ông thấy những gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không lựa chọn.”
Đây không chỉ là một con quỷ thông thường. Đây là một thực thể thao túng thực tại Cấp độ 5 — thứ chỉ xuất hiện trong những cơn ác mộng tầm cỡ vũ trụ. Tôi mở đồng hồ túi, kích hoạt Nghị định 5 (Protocol 5), triệu tập đội quân Pales.
YÊU CẦU ĐÃ ĐƯỢC TIẾP NHẬN. LỰC LƯỢNG PALES ĐANG TRIỂN KHAI. THỜI GIAN DỰ KIẾN: 58 PHÚT 34 GIÂY.
Hồi Kết Mở: Trong Cơn Rơi Vô Tận
Tôi phải tìm Agnes Miller — người nắm giữ chìa khóa của tầng hầm ảo ảnh. Bà ta không phải là một bà lão bình thường; bà ta là chị gái của Florence Marie Hollis, đứa trẻ đầu tiên mất tích năm 1936. Suốt gần một thế kỷ, bà ta đã nuôi dưỡng con quái vật này bằng linh hồn của những đứa trẻ khác để giữ cho tòa nhà không biến thành một lò mổ thực thụ.
Tôi leo lên những bậc thang xoắn ốc đang co giãn như cao su. Những bức tranh của trẻ em bị mất tích dán đầy trên tường, chúng khóc, chúng cười, chúng gào thét bằng những nét vẽ sáp màu ngây ngô. Tôi dừng lại trước một bức vẽ đen kịt với đôi tai dài rũ rượi. Đột nhiên, sàn nhà dưới chân tôi tan biến.
Tôi không rơi xuống theo chiều dọc. Tôi rơi vào chiều không gian phẳng của bức tranh. Thế giới xung quanh vỡ vụn thành những nét vẽ sáp màu thô kệch. Bóng tối nuốt chửng lấy tôi, và trong hư vô, tiếng huýt sáo của Chó Cao vang lên dồn dập, mời gọi một sự hiến tế cuối cùng.
Liệu lực lượng Pales có đến kịp trước khi trang giấy này bị xé nát?
Bí ẩn về thực thể "Chó Cao" là gì?
Chó Cao không phải là một sinh vật sinh học mà là một thực thể dị thường có khả năng thao túng thực tại và tiên tri về những tương lai đen tối thông qua các bản vẽ.Tại sao bà Agnes Miller lại giúp đỡ con quái vật?
Bà ta tin rằng việc hiến tế một vài đứa trẻ là "cái giá nhỏ" để bảo vệ toàn bộ cư dân Barrow Heights khỏi cơn thịnh nộ hủy diệt của thực thể này.Inquisitor Jhune và Hội dòng Alice là ai?
Hội dòng Alice là một tổ chức bí mật chuyên săn lùng các thực thể dị thường. Các Inquisitor như Jhune thường là những cựu binh (Pales) có quá khứ đau thương, được đào tạo để đối đầu với những hiện tượng siêu nhiên cấp độ cao.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Tall Dog of Barrow Heights



