Khám phá bí ẩn kinh hoàng trong hang đá tuyết nơi cái chết và bản ngã hòa quyện. Sự thật về chiếc dùi băng cắm sâu 5 inch vào bụng người sống sót.

Khi những mảnh băng vụn cuốn theo cơn gió rít gào, tạt thẳng vào khuôn mặt tôi với sự tàn nhẫn của một lưỡi dao, tôi biết mình đã không còn đường lùi. Cái lạnh không chỉ bủa vây bên ngoài; nó đang len lỏi, đóng băng dòng máu đang rỉ ra từ vết thương chưa kịp khép miệng. Phía ngoài cửa hang, cấu trúc kim loại đổ nát mà tôi từng gọi là "nhà" đang dần nghiêng ngả, chìm vào hư vô.
Lưỡi dao của băng giá
Thế giới trắng xóa trước mắt thiêu đốt nhãn cầu tôi, đau đớn còn hơn cả chiếc dùi băng đang cắm sâu từ 4 đến 5 inch vào mạn sườn trái mềm yếu của mình. Đã bao lâu rồi kể từ khi tôi nằm trên những bãi biển California đầy nắng? Ký ức ấy giờ đây xa xỉ và đau đớn như một lời chế nhạo, cũng giống như cái xác đang bắt đầu thối rữa của chàng trai nằm cạnh tôi đây.
Đó là một chàng trai bản địa, vẫn cuộn tròn trong chiếc áo khoác mùa đông dày sụ. Khuôn mặt cậu ta co quắp lại, để lộ hàm răng trắng nhởn và đôi mắt đang nhìn xoáy vào vĩnh cửu. Tôi run rẩy đưa tay chạm vào cậu — người thanh niên đã trút hơi thở cuối cùng ngay trước ngày sinh nhật lần thứ 19 của mình. Một giọt nước mắt trào ra, nhưng chưa kịp lăn dài một inch nó đã đóng băng cứng đờ trên gò má tôi. Và ngay khi những đầu ngón tay tôi chạm vào làn da giá lạnh của cậu, tiếng thét kinh hoàng mà tôi đã quá quen thuộc vang lên từ phía sau những ngọn đồi.
Tiếng thì thầm từ vực thẳm
“Nói cho ta biết, chúng muốn gì?” tôi gào lên vào góc tối của hang động, nơi những tiếng sột soạt hòa cùng tiếng thét xé lòng. “Nếu phải bắt ta đi, hãy cứ làm thế, nhưng xin hãy để cho cậu bé này và những gì còn lại của cậu ấy được yên.”
Bóng tối không trả lời bằng ngôn từ của con người. Nó chỉ chuyển động, rắc tâm và nứt nẻ. Tôi lảo đảo bước sâu hơn vào trong, đối diện với vực thẳm của thị giác nơi chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một ánh sáng kỳ lạ bắt đầu nhảy múa, xoay tròn nhưng chẳng hề soi rõ lối đi phía trước.
“Hãy dâng hiến xác thịt của nó cho thứ đang gào thét ngoài kia. Ta sẽ thắp sáng con đường cho ngươi,” một giọng nói khàn đặc, bệnh hoạn thì thầm từ bóng tối.
“Không bao giờ,” tôi nghiến răng. “Cậu ấy xứng đáng có được sự tôn nghiêm hơn là trở thành mồi ngon cho con thú của ngươi.”
Hành trình vào cõi chết
Tôi gục xuống. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên từ cổ chân, cơn đau xé toạc mọi giác quan. Kẻ ẩn danh lại cất tiếng: “Con Quái Vật Gào Thét (The Howler) đang rình rập bạn của ngươi. Nếu ngươi để nó tận hưởng bữa tiệc, vết thương của ngươi sẽ được chữa lành.”
Liệu con quái vật đó có thực sự nhanh đến mức vượt qua những ngọn đồi để tìm đến cái xác chỉ trong chớp mắt? Tôi không biết. Tôi chỉ biết bò trườn, đầu gối trà xát lên mặt đá lạnh lẽo khiến máu tươi trào ra. Khe đá hẹp dần, ép chặt lấy đôi vai vốn đã trật khớp của tôi. Đau đớn đến lịm đi, nhưng ánh sáng phía trước vẫn xa vời vợi.
“Ngươi không thấy sao? Ngươi càng cố, chiếc dùi càng đâm sâu vào da thịt ngươi đấy,” giọng nói ấy lại vang lên, lần này nó mang âm hưởng của sự thật nghiệt ngã.
Khi tôi rơi xuống từ một điểm cao, hạ cánh bằng chính cái vai đã nát bấy, ánh sáng phía trên bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Căn phòng hiện ra dưới ánh sáng ma quái, tiết lộ một sự thật kinh hoàng: vô số đống xương người được xếp chồng lên nhau một cách trang trọng. Chúng lấp đầy không gian, một cung điện của sự hư vô.
Bản ngã của Ác quỷ
“Đây là cái gì? Ngươi đang cho ta thấy cái gì?” tôi thét lên trong tuyệt vọng.
“Chỉ là những gì con thú muốn ta cho ngươi thấy thôi,” giọng nói đáp lại, nhưng lần này nó rõ ràng đến mức rùng mình. Đó không phải giọng của ai khác. Đó chính là giọng nói của tôi, như thể chính miệng tôi vừa thốt ra những lời đó.
Cách đó vài bước chân, một hồ máu tĩnh lặng phản chiếu ánh sáng từ phía trên. Tôi lê bước tới, nhìn vào mặt hồ và thấy biểu cảm của một con quái vật đang trừng trừng nhìn lại mình.
“Đây là cái gì?” tôi hỏi. Nhưng lần này, giọng nói phát ra không còn là của con người nữa.
Thông tin hồ sơ bí ẩn
Ai là nạn nhân thiệt mạng trong hang đá?
Nạn nhân là một chàng trai bản địa trẻ tuổi, qua đời chỉ một ngày trước khi tròn 19 tuổi. Thi thể cậu được tìm thấy trong tình trạng đóng băng bên cạnh người sống sót.
Chiếc dùi băng gây ra thương tích nghiêm trọng như thế nào?
Vũ khí là một chiếc dùi băng, cắm sâu từ 4 đến 5 inch (khoảng 10-12cm) vào phần bụng bên trái của nhân vật chính.
Thực thể "The Howler" và giọng nói bí ẩn là gì?
Theo diễn biến, giọng nói bí ẩn chính là sự phản chiếu nội tâm hoặc bản thể ác quỷ của nhân vật chính. Cuối cùng, nhân vật nhận ra gương mặt quái vật trong hồ máu chính là mình.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - The Icepick bởi C_D_Daniel



