Một chuyến đi săn định mệnh trong khu rừng tĩnh lặng đến rợn người, nơi ranh giới giữa người thân và quỷ dữ bị xóa nhòa bởi một chiếc áo khoác cam.

Có những ký ức không mất đi theo thời gian, chúng chỉ nằm im lìm như những bóng ma trong góc khuất của tâm trí, chờ đợi một tiếng động nhỏ để trỗi dậy và bóp nghẹt nhịp tim. Tôi, Patient_Ad_6811, đã mang theo một bí mật như thế kể từ những ngày thơ ấu rong đuổi cùng cha trong những cánh rừng già.
Ký ức về màu cam rực rỡ
Gia đình tôi vốn yêu thiên nhiên, nhưng mẹ và anh trai tôi không bao giờ chịu nổi cái không khí đặc quánh mùi máu và sự kiên nhẫn khắc nghiệt của những chuyến đi săn. Thế là, những hành trình vào lòng đại ngàn trở thành nghi thức riêng tư giữa tôi và cha. Cha tôi luôn nói: "Đánh chén được gì không quan trọng, quan trọng là trải nghiệm cùng những người ta yêu thương." Câu nói ấy, đáng lẽ phải ấm áp, nhưng giờ đây mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Cha tôi là một người thợ săn cẩn trọng đến ám ảnh. Ông thuộc lòng mọi quy tắc, túi sơ cứu luôn túc trực bên hông, và đặc biệt, chiếc áo khoác màu cam luôn là vật bất ly thân. "Để người ta biết mình là người, và để dễ tìm thấy con nếu chẳng may con lạc lối," ông thường bảo vậy.
Vùng đất của sự im lặng tuyệt đối
Trong một chuyến đi định mệnh, khi tôi thiếp đi trong lều vì sự mệt mỏi rệu rã của tuổi trẻ, tôi đã rơi vào một giấc mơ – hay đúng hơn là một thực tại song song đầy ám ảnh. Tôi tỉnh dậy giữa một con đường mòn heo hút. Khu rừng vẫn đó, nhưng mọi thứ dường như được tạo ra từ một họa sĩ điên rồ: những cái cây quá đỗi hoàn hảo, đứng im lìm không một chiếc lá nào rung rinh.
Thế giới bị đặt vào chế độ im lặng (mute). Không tiếng chim hót, không tiếng gió rít, chỉ có tiếng thở hổn hển của chính tôi vang vọng như tiếng sấm trong hư vô. Rồi, một âm thanh bẻ gãy sự tĩnh lặng: rắc. Tiếng lá khô bị giẫm nát bởi những bước chân nặng nề.
"Này nhóc con," tiếng nói quen thuộc vang lên. Là cha. Nhưng bản năng của một con thú bị săn đuổi bảo tôi đừng quay lại. Có cái gì đó sai lệch, một sự giả tạo khủng khiếp trong âm điệu ấy.
Thực thể không mang áo khoác
Khi tôi buộc lòng phải quay đầu, cha tôi đứng đó, cao lớn và mỉm cười. Nhưng đó không phải nụ cười của sự yêu thương, mà là một nụ cười cứng nhắc như được tạc trên gỗ cho một bức ảnh tang lễ. Ông vẫn mặc bộ đồ săn đó, túi sơ cứu đó, nhưng... chiếc áo khoác cam đã biến mất.
Ông dẫn tôi đi sâu hơn vào lõi rừng, nơi một vòng tròn cây khổng lồ mở ra như một bàn thờ hiến tế. "Cha đang theo dấu một con hươu. Con lại kiểm tra xem," ông ra lệnh. Tôi run rẩy nhìn xuống một cái hố sâu hoắm, một mạng lưới địa đạo với những hình hài nhung nhúc chuyển động bên dưới.
"Chẳng có gì ở đây cả," tôi thì thầm trong nước mắt.
"Giờ thì có con rồi đấy," giọng nói của cha tôi bỗng chốc vặn vẹo, không còn là tiếng người. Cạch – tiếng chốt của khẩu súng trường vang lên lạnh lùng.
Hồi kết: Sự thật vùi lấp
Tôi giật mình tỉnh dậy trong lều, mồ hôi đầm đìa và tiếng thét còn nghẹn ở cổ họng. Cha tôi vội vàng chạy lại an ủi, ông dịu dàng và ấm áp như mọi khi. Chúng tôi dọn đồ trở về ngay lập tức. Nhưng khi ngồi trong xe, tôi run rẩy hỏi một câu cuối cùng:
"Cha ơi, áo khoác cam của cha đâu rồi?"
Ông thản nhiên đáp: "Ồ, cha quên mang theo rồi."
Kể từ ngày đó, tôi không bao giờ đi săn nữa. Tôi nhìn người đàn ông tự xưng là cha mình bằng một ánh mắt khác – sự nghi hoặc gặm nhấm tâm hồn tôi cho đến ngày ông nhắm mắt xuôi tay. Khi dọn dẹp di vật của cha trong căn nhà cũ, tôi đã lật tung mọi ngóc ngách, lục tìm mọi kỷ niệm.
Tôi không bao giờ tìm thấy chiếc áo khoác màu cam đó nữa. Nó đã mất tích, hay người thợ săn thật sự đã vĩnh viễn nằm lại trong cái hố nhung nhúc giữa rừng sâu đêm ấy?
Tại sao người cha trong giấc mơ lại không mặc áo khoác cam?
Chiếc áo khoác cam là biểu tượng của "con người" và sự an toàn. Việc thực thể trong giấc mơ không có nó gợi ý rằng đó là một thực thể giả mạo, không hiểu hết các quy tắc của thế giới loài người.
Cái hố trong rừng đại diện cho điều gì?
Đó có thể là tổ của một loài sinh vật không xác định hoặc một cánh cổng dẫn đến cõi khác, nơi những kẻ giả dạng dùng để thay thế nạn nhân của chúng.
Liệu người cha trở về nhà có phải là cha thật không?
Chi tiết người cha thừa nhận "quên mang áo" ở đoạn kết – trùng khớp với thực thể trong giấc mơ – tạo ra một cái kết mở đầy ám ảnh, ám chỉ rằng người trở về có thể không phải là cha của nhân vật chính.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



