Khám phá nỗi kinh hoàng tột độ khi người lính gác hầm ngầm đối mặt với bản sao biến dạng của chính mình và cuộc đào thoát khỏi những kẻ giả danh.

Bóng tối đặc quánh và Quy tắc số 5
Mọi thứ đang tệ dần đi. Chậm rãi, nhưng chắc chắn như cái cách bóng tối nuốt chửng ánh nến tàn. Tôi là Fasaiokratwr, và cho đến tận giây phút này, khi những ngón tay vẫn còn run rẩy trên bàn phím, tôi có thể khẳng định mình vẫn là một con người bằng xương bằng thịt – dù là một kẻ đang kiệt quệ vì sợ hãi.
Sau cuộc tấn công kinh hoàng của thực thể mà tôi gọi là "Crowman" (cái thứ từng mang tên Jake), tôi được lệnh nằm yên trong phòng y tế. Sai lầm lớn nhất của tôi là đã lầm tưởng rằng bốn bức tường trắng toát kia là nơi trú ẩn an toàn. Nhưng hầm ngầm này có cách riêng để nhắc nhở tôi về sự ngu muội của mình.
Nó bắt đầu bằng những tiếng bước chân. Tiếng ủng chiến thuật nện xuống sàn hành lang lạnh lẽo, đều đặn đến mức máy móc. Đáng lẽ chúng phải xa dần, nhưng không... tiếng động đó dừng lại ngay phía sau cánh cửa. Một nhịp điệu không hề thay đổi, như thể kẻ đứng ngoài kia đang hành quân tại chỗ, đôi mắt hắn nhìn xuyên qua khe cửa để găm chặt lấy tôi.
Nhịp tim tôi tăng vọt. Và như một sự chế nhạo tàn độc, tiếng bước chân bên ngoài đột ngột thay đổi, bắt đầu dậm nhảy trùng khớp hoàn toàn với tiếng bíp bíp dồn dập của máy đo nhịp tim.
Lúc đó, tôi nhớ đến Quy tắc số năm – điều luật mà tôi chưa từng tiết lộ:
"Nếu bạn nhìn thấy một cá nhân trông giống hệt bạn hoặc người thân, hãy phớt lờ họ. Nếu chúng kiên trì tiếp cận, hãy nổ súng."
Gương mặt trong góc tối
Vấn đề nằm ở chỗ: Tôi không mang theo súng. Khi tiếng động di chuyển vào góc phòng bên trái, tất cả những gì tôi có thể làm là cầu nguyện. Cầu nguyện rằng đôi tai mình đã hỏng, rằng tâm trí mình đã tan vỡ.
"Nhìn tôi này! Ở đằng này!"
Đó chính là giọng nói của tôi. Nhưng không phải lời nói của tôi. Trong góc tối mù mịt, tôi thấy chính mình. Một bản sao mặc bộ quần áo thường nhật, nhưng vấy bẩn bởi một loại chất lỏng không thể định dạng. Đôi mắt nó... ôi Chúa ơi, chúng quá lớn so với hốc mắt, đỏ ngầu những gân máu chằng chịt như một mạng nhện tử thần.
Và cái miệng. Hàm dưới của nó trễ xuống, trật khớp hoàn toàn cho đến khi chiếc cằm chạm sát vào ngực. Thay vì răng người, bên trong là những mũi kim sắc nhọn mọc theo hình xoáy ốc, sâu thẳm vào tận thực quản đen ngóm. Nó đứng đó, dậm chân tại chỗ nhưng không hề rời khỏi vị trí.
"Có thứ gì đó bên ngoài cánh cửa..." – Cái miệng to hoác không hề cử động khi phát ra âm thanh. "Nó muốn làm hại anh."
Cuộc đào thoát khỏi những kẻ không hơi thở
Cánh cửa bật tung. Hai vệ binh lao vào. Trong cơn hỗn loạn của ký ức, tôi thấy bản sao của mình lướt đi và biến mất trong nháy mắt. Họ hét lên những từ ngữ xa lạ, kiểm tra các chỉ số sinh tồn của tôi. Nhưng tôi chỉ biết nhìn trân trân vào góc phòng trống rỗng. "Nó" đang cảnh báo tôi? Một con quái vật lại đi cảnh báo con mồi về một mối nguy khác sao?
"Ở đây không an toàn cho hắn, cần chuyển đi ngay," một giọng nói trầm đục, đầy uy quyền vang lên từ radio của tay vệ binh. Hắn gật đầu với đồng nghiệp, rồi quay sang tôi với một nụ cười cứng nhắc: "Chờ một lát, chúng tôi sẽ chuyển anh đi."
Họ bước ra ngoài, khóa trái cửa. Một tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tĩnh lặng chết chóc. Trí óc tôi bắt đầu chắp vá những mảnh ghép phi lý. Làm sao họ biết tôi gặp nguy hiểm? Máy đo nhịp tim không thể truyền âm thanh qua tường cách âm, và tại sao vệ binh lại đến thay vì nhân viên y tế?
Tôi nhìn thấy một khe thông gió ngay nơi thực thể kia đã đứng. Không còn bộ giáp cồng kềnh, tôi lách mình vào đó. Tôi phải chạy. Vì tôi nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Những kẻ vừa rồi không phải là người.
Khi bò phía trên căn phòng cũ, tôi nhìn xuống qua kẽ hở của lá chắn thông gió. Hai gã vệ binh vẫn đứng đó, ngay sát cửa, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống không của tôi. Họ đứng im phăng phắc. Lồng ngực họ không hề phập phồng. Đó không phải là sự nín thở của con người, mà là sự tĩnh lặng của những cỗ máy sinh học đang cố bắt chước sự sống một cách vụng về.
Tôi tiếp tục bò, đôi tay trầy xước, hơi thở đứt quãng trong không gian chật hẹp. Nhưng rồi, tôi khựng lại. Tim tôi như ngừng đập.
Có tiếng gì đó đang bò phía sau tôi. Nó chỉ chuyển động khi tôi chuyển động. Nó dừng lại khi tôi dừng lại. Trong đường hầm tối tăm này, tôi không còn cô đơn nữa.
Thực thể bản sao trong Quy tắc số 5 là gì?
Đây là một thực thể giả dạng (Doppelgänger) thường xuất hiện trong các tầng sâu của hầm ngầm. Chúng sử dụng hình ảnh thân thuộc để tiếp cận nạn nhân, nhưng luôn có những khiếm khuyết về giải phẫu như hàm răng kim hoặc đôi mắt quá khổ.Tại sao người kể chuyện lại nghi ngờ các vệ binh?
Vì họ có nhịp thở "cơ khí", không tự nhiên và xuất hiện tại phòng y tế thay vì bác sĩ. Hơn nữa, họ đứng bất động hoàn toàn khi không có sự quan sát, một đặc điểm của các thực thể giả danh nhân loại.Điều gì đang bám theo nhân vật chính trong ống thông gió?
Hiện tại vẫn chưa rõ, nhưng tiếng động di chuyển theo nhịp cho thấy nó là một kẻ săn mồi kiên nhẫn, có thể là bản sao lúc nãy hoặc một thứ gì đó tồi tệ hơn đang ẩn mình trong hệ thống thông hơi.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Guard in an underground facility [Part Three]



