Một nhân viên bảo vệ ca đêm tại tòa tháp hạng sang đối mặt với những kiện hàng rợn người gửi đến căn hộ 144 - nơi vốn dĩ không hề tồn tại trên bản vẽ.

Tôi đang viết những dòng này ngay tại bàn trực của mình, đôi tay run rẩy gõ lên bàn phím trong khi đôi mắt không rời khỏi cánh cửa kính tự động. Tôi không thể gọi cảnh sát, bởi chẳng có logic nào giải thích nổi những gì đã xảy ra. Tôi không thể gọi cấp trên, vì bóng đè của sự nghi hoặc khiến tôi tin rằng ông ta cũng là một phần của cơn ác mộng này. Tôi bị giam cầm trong tòa tháp này 6 tiếng đồng hồ nữa, và ngoài kia, bóng tối đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Ký ức về sự tĩnh lặng chết chóc
Công việc bảo vệ tại một tòa tháp dân cư xa hoa nghe có vẻ là một món hời sau chuỗi ngày thất nghiệp dài đằng đẵng. Lương cao, môi trường biệt lập, những cư dân giàu có chỉ đòi hỏi sự riêng tư tuyệt đối. Sảnh đợi là một khoảng không khổng lồ, được bao phủ bởi lớp đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo và những ô cửa kính cao từ sàn đến trần nhìn ra con phố vắng lặng như tờ.
Ca trực của tôi bắt đầu từ 11 giờ đêm đến 7 giờ sáng. Sau nửa đêm, tòa nhà rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng rì rầm của hệ thống điều hòa và tiếng tích tắc đơn điệu của chiếc đồng hồ kim trên tường. Mọi chuyện lẽ ra đã trôi qua một cách tẻ nhạt, nếu không có những chuyến giao hàng lúc 3 giờ sáng.
Căn hộ không tồn tại
Đúng một tháng trước, nghi lễ kỳ quái đó bắt đầu. Đúng 3 giờ sáng, cửa kính tự động trượt mở. Một gã giao hàng bước vào, khoác chiếc áo khoác dày sẫm màu, đầu đội mũ bảo hiểm kín mít với tấm kính che mặt đen ngòm. Gã đặt một chiếc hộp các-tông dán kín bằng băng keo dày lên mặt bàn đá.
"Căn hộ nào đặt món này?" - Tôi hỏi.
Gã đứng bất động, giọng nói nghẹt đặc vang lên sau lớp mũ bảo hiểm: "Căn hộ 144."
Gã quay lưng đi ngay lập tức. Tôi vội kiểm tra hệ thống. Tòa tháp này mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, được đánh dấu theo số tầng và ký tự A hoặc B. Căn hộ 144 đơn giản là không tồn tại trong kiến trúc của tòa nhà này.
Cái nóng của sự sống và tiếng cào cấu
Mọi chuyện lặp lại mỗi đêm như một vòng lặp vô tận. Tôi mang những chiếc hộp vô chủ vào văn phòng hậu cần phía sau, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ phủ đầy bản vẽ tòa nhà. Và mỗi sáng, chúng đều biến mất một cách bí ẩn. Cho đến đêm qua...
3 giờ 15 phút sáng. Gã đội mũ bảo hiểm xuất hiện với một chiếc hộp khác lạ. Nó nặng hơn, được quấn chằng chịt bởi nhiều lớp băng keo công nghiệp đen bóng. Gã quăng "Căn hộ 144" rồi chạy biến vào bóng đêm.
Khi tay tôi chạm vào mặt hộp, tôi rùng mình rút lại ngay lập tức. Nó nóng. Một luồng nhiệt hầm hập như phát ra từ một cơ thể sống. Và rồi, từ bên trong lớp các-tông dày, một tiếng động vang lên khiến máu tôi đông cứng: tiếng móng vuốt sắc lẹm cào cấu điên cuồng vào thành hộp.
Thực thể từ vực thẳm
Trí tò mò đã giết chết sự thận trọng. Tôi rút chiếc dao gấp, rạch một đường dứt khoát qua lớp băng keo đen. Ngay khi nắp hộp vừa hé mở, một thứ gì đó phóng vọt ra như một chiếc lò xo bị nén chặt. Không một tiếng gầm, không một tiếng rít, chỉ có luồng không khí bị xé toạc.
Thứ đó vồ thẳng vào mặt tôi. Một khối cơ bắp và xương nặng nề, cảm giác như một bao tải da ướt át, lạnh lẽo ép chặt vào da thịt. Những chi của nó - quá nhiều chi - nhỏ xíu nhưng đầy khớp nối, có những đầu móc sắc nhọn găm sâu vào sau tai và dưới hàm tôi. Nó khóa chặt lấy hộp sọ tôi như một chiếc bẫy gấu sinh học.
Tôi ngạt thở. Phổi tôi cháy rát khi sinh vật đó bịt kín mũi và miệng tôi bằng thân hình bọc da mịn của nó. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tôi với tay lấy chiếc dùi cui điện trên thắt lưng. Tôi nhấn nút kích hoạt. Một luồng điện cực mạnh phóng thẳng qua hàm tôi và vào chính sinh vật đó.
Cơn đau không thể diễn tả bằng lời. Toàn bộ cơ bắp tôi co quắp lại, miệng tràn ngập vị kim loại của máu do chính tôi cắn vào lưỡi. Sinh vật kia co giật dữ dội, những cái móc buông lỏng và nó rơi xuống sàn với một tiếng "bộp" nhớp nháp.
"Chúng đã chú ý đến mày"
Dưới ánh đèn lờ mờ của văn phòng, tôi thấy nó: Một thực thể to bằng quả dưa, không mắt, không miệng, chỉ là một khối thịt tái nhợt đang phập phồng với hàng chục cái chân gầy guộc. Tôi kinh hãi dùng chổi đẩy nó lại vào hộp, dán kín bằng băng keo trong và cố gắng xóa sạch mọi dấu vết máu trên sàn.
Tôi tưởng rằng mình đã che đậy được tất cả. Nhưng tối nay, khi tôi trở lại làm việc và bước vào văn phòng hậu cần để cất ba lô, trái tim tôi gần như ngừng đập.
Chiếc hộp đen đó vẫn nằm đó. Nó chưa hề biến mất như mọi khi. Và trên đỉnh hộp là một tờ giấy trắng với dòng chữ viết bằng bút dạ đen nguệch ngoạc:
"Mày không nên mở chiếc hộp đó. Bây giờ chúng đã chú ý đến mày rồi."
Tại sao căn hộ 144 không tồn tại?
Kiến trúc tòa nhà chỉ theo hệ thống A/B. Căn hộ 144 có thể là một mật danh cho một không gian nằm ngoài chiều không gian vật lý hoặc một địa điểm bí mật mà chỉ những kẻ giao hàng và "chủ nhân" của chúng biết tới.
Thực thể trong chiếc hộp là gì?
Một sinh vật không có cơ quan cảm giác rõ rệt, sống nhờ việc bám ký sinh và làm ngạt vật chủ. Nó dường như là một "món hàng" được nuôi dưỡng trong bóng tối.
Kẻ để lại lời nhắn cảnh báo là ai?
Có thể là người gác ca sáng, kẻ lấy hàng bí ẩn, hoặc chính gã giao hàng đã nhận ra sự can thiệp của người bảo vệ ca đêm vào quy trình của chúng.
Kim đồng hồ vừa điểm 2 giờ sáng. Sảnh đá cẩm thạch ngoài kia đang lạnh dần. Tôi phải chạy trốn, hay ở lại đối mặt với những gì sẽ đến vào lúc 3 giờ? Nếu bạn đọc được những dòng này, làm ơn... hãy cho tôi một lời khuyên.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



