Một năm trước, tôi đã sống sót sau chuyến đi bộ thứ ba vào hang Therralian đầy ám ảnh. Nhưng Sara lẽ ra không nên ở đó, và "Thứ đó" đã nhìn thấy cô ấy.

Việc đặt bút viết lại những dòng này giống như việc tự tay khơi lại một vết sẹo chưa bao giờ thực sự khép miệng. Cảm giác đau đớn, lạnh lẽo và sự hối hận cứ thế rỉ ra, đặc quánh. Tôi đã định trì hoãn lâu hơn, nhưng tin nhắn từ Sara vừa gửi đến — cô ấy đang đi kiểm tra Petra sau ca trực đêm đầu tiên — khiến tôi nhận ra bóng tối của một năm trước vẫn đang lờ mờ bủa vây lấy chúng tôi. Tôi là người giữ lời, và đây là câu chuyện về chuyến đi bộ thứ ba của tôi vào Hang Therralian.
Những Luật Lệ Viết Bằng Sự Sợ Hãi
Đó là một buổi sáng đầu tháng Mười, khoảng 9 giờ sáng. Bầu trời xanh ngắt, không khí lướt qua như những dải lụa lạnh giá khi chúng tôi dựng trại tại cửa hang. Chủ Nhật, hang động vắng lặng đến lạ kỳ. Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng, hoặc ít nhất là chúng tôi đã tưởng như vậy với danh sách sáu quy tắc sinh tồn sơ khai:
- Quy tắc 1: Tuyệt đối không vào hang vào ban đêm.
- Quy tắc 2: Không đi quá hai người, nhưng không được nói chuyện. Chỉ dùng thủ ngữ. Nó ghét âm thanh.
- Quy tắc 3: Không dùng đèn pin. Nó không thích chúng. Hãy dùng đèn lồng.
- Quy tắc 4: Nếu đèn tắt, hãy dừng lại và thắp lại ngay lập tức.
- Quy tắc 5: Nếu cảm thấy lạnh, nghĩa là Nó đang ở gần.
- Quy tắc 6: Nếu nghe thấy tiếng bước chân, hãy tránh đường.
Nhìn lại danh sách này, tôi chỉ muốn thét lên. Nó giống như một bản hướng dẫn tự sát đầy ngây thơ. Và sai lầm lớn nhất của tôi ngày hôm đó? Tôi đã để Sara đi cùng. Cô ấy nói về một giấc mơ không thể xua tan, một linh tính không tên. Đáng lẽ tôi phải để cô ấy ở lại cửa hang như kế hoạch ban đầu.
Khi Bóng Tối Bắt Đầu Thở
Chúng tôi vượt qua hai dấu mốc đầu tiên trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nhưng đến dấu mốc thứ ba, Sara chạm vào vai tôi, chỉ tay vào chiếc đèn lồng của cô ấy. Ngọn lửa đang lịm dần, yếu ớt như một hơi thở tàn. Chúng tôi đứng im, tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như lồng ngực sắp nổ tung. Ba mươi giây trôi qua dài tựa thiên thu. Rồi ngọn lửa bùng lên trở lại. Chúng tôi tiếp tục bước, tiến sâu vào nơi mà trần hang bắt đầu co bóp, nơi những đường hầm rẽ nhánh như những huyết quản của một con quái vật khổng lồ.
Mười lăm phút sau dấu mốc thứ tư, nhiệt độ đột ngột rơi xuống đáy vực. Không phải một cơn gió lùa, mà là một sự thay đổi bản chất của không gian. Cái lạnh sộc thẳng vào phổi. Tôi thấy hơi thở của mình kết thành sương trắng. Sara siết chặt cánh tay tôi.
Và rồi, tiếng bước chân vang lên.
Chậm rãi. Chậm đến mức tàn nhẫn. Nó đang tiến đến từ phía sau. Chúng tôi ép sát lưng vào vách đá lạnh lẽo, đèn lồng hạ thấp, mắt nhìn xuống đất. Tiếng bước chân cứ thế đi qua, lê thê và đầy đe dọa. Tôi đã định mỉm cười, một nụ cười của kẻ vừa thoát chết. Nhưng rồi...
Tôi ho.
Chỉ một tiếng khục nhẹ trong cổ họng, nhưng trong cái tĩnh lặng của hầm mộ này, nó chẳng khác nào một tiếng nổ lớn. Cái lạnh lập tức dội ngược lại. Tiếng bước chân quay ngoắt, lao về phía chúng tôi với một tốc độ kinh hoàng. Một tiếng rít chói tai kéo dài dọc theo vách đá, như thể một lưỡi gươm sắc lạnh đang rạch nát mặt kính.
Diện Mạo Của Kẻ Lang Thang
Chúng tôi gục xuống, ôm chặt lấy nhau. Đèn lồng chỉ còn là những đốm than hồng leo lét. Kẻ Lang Thang (The Wanderer) đang đứng ngay trước mặt chúng tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở của nó trên má mình — một luồng khí không mang theo sự giận dữ hay thèm khát, mà là một sự kìm nén đáng sợ. Tôi dán chặt mắt vào đầu gối của Sara, nhưng cô ấy... cô ấy đã nhìn lên.
Tôi nghe thấy một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ môi Sara. Tôi nắm chặt lấy tay cô ấy, bắt cô ấy cúi xuống, nhưng đã quá muộn. Cô ấy đã thấy gương mặt đó.
Suốt một năm qua, chúng tôi không bao giờ nói về những gì cô ấy đã thấy. Cô ấy chỉ run rẩy nói rằng: "Nó có thứ gì đó phủ trên mặt... và nó đã quay về phía em."
Sau khi tiếng bước chân lùi xa và cái lạnh tan biến, chúng tôi rời hang như những bóng ma. Danh sách quy tắc mà chúng tôi mang về đêm đó đã thay đổi hoàn toàn. Quy tắc số 7 đã ra đời từ những giọt nước mắt và vị máu trong miệng tôi đêm đó. Chúng tôi đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên vĩnh viễn bị tước đoạt.
Điện thoại tôi lại rung lên. Sara vừa nhắn: Petra vẫn còn sống, nhưng cô ấy cần tôi đến ngay lập tức. Có điều gì đó không ổn. Có lẽ, những gì trong hang không hề ở lại trong hang...
Bí ẩn về Hang Therralian
Tại sao không được sử dụng đèn pin trong hang?
Thực thể trong hang, được gọi là Kẻ Lang Thang, cực kỳ nhạy cảm với ánh sáng nhân tạo cường độ cao. Ánh sáng đèn lồng leo lét là thứ duy nhất nó có thể chịu đựng được mà không trở nên hung hãn ngay lập tức.
Quy tắc số 7 bí mật là gì?
Dựa trên trải nghiệm của Sara, quy tắc này liên quan đến việc tuyệt đối không được nhìn vào mặt của thực thể, vì dường như việc "giao tiếp bằng mắt" sẽ tạo ra một sự kết nối tâm linh đầy nguy hiểm sau khi rời hang.
Thực thể "The Wanderer" là ai?
Không ai biết rõ. Nó giống như một người bảo vệ hoặc một linh hồn bị nguyền rủa của hệ thống hang Therralian, di chuyển với tốc độ không tưởng và mang theo cái lạnh thấu xương của cõi chết.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Forsaken_Evidence_17



