Một công việc lương cao đến khó tin tại trại tâm thần tư nhân bỗng chốc trở thành cơn ác mộng khi ranh giới giữa kẻ canh gác và tù nhân bị xóa nhòa.

Cám dỗ từ vực thẳm
Tôi đã nộp đơn vào vị trí đó trong một phút bốc đồng, như kẻ bộ hành kiệt sức bám lấy một cành cây khô. Giữa hàng tá danh sách việc làm của chính phủ, dòng chữ "Giám sát bệnh nhân - Cơ sở tâm thần tư nhân" hiện lên với mức lương cao gấp bốn lần bình thường. Nó không chỉ là một lời mời gọi, nó là một cái bẫy được bọc bằng nhung lụa mà tôi đã tham lam bước vào trước khi lý trí kịp lên tiếng.
Ngày đầu tiên đi làm là một buổi sáng thứ Sáu xám xịt. Ánh mặt trời yếu ớt le lói như một điềm báo không lành, hắt thứ ánh sáng cam quạch lên những bức tường gạch đỏ và hàng rào kẽm gai cao vút. Bradley, người đàn ông ngoài năm mươi với bộ đồng phục xanh thẫm, đứng chờ tôi ở lối vào. Ông ta hứa hẹn về một chuyến nghỉ mát ở bờ biển ngay khi bàn giao xong công việc này. Chúng tôi bước qua cánh cửa kính, và thế giới bên ngoài hoàn toàn biến mất.
Sự tĩnh lặng rợn người
Bên trong không phải là một bệnh viện. Đó là một mê cung của sự xa hoa với sàn đá marble bóng loáng và những tấm thảm tím quyền quý. Không có tiếng gào thét, không có mùi thuốc sát trùng nồng nặc. "Mọi thứ ở đây đều rất... bình thường," Bradley nói, nhưng nụ cười của ông ta dường như không chạm đến ánh mắt.
Đúng lúc đó, một gã thanh niên tên Tavian (Tav) bước ra, tay cầm tách bốc khói, thư thái như đang ở trong một khu nghỉ dưỡng năm sao. Hắn nhìn tôi, một nụ cười ranh mãnh nở trên môi. "Tôi không cắn đâu, đây không phải là Arkham," hắn đùa. Nhưng khi Tav bắt tay tôi, cái siết tay ấy cứng như đá, và đôi mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng vào đêm đông.
Bữa trưa diễn ra tại một nhà hàng chuẩn Michelin bên trong cơ sở. Tôi ngồi cùng bàn với những "bệnh nhân" mặc đồ hiệu, đeo đồng hồ Apple, cắt những miếng steak thượng hạng bằng dao bạc. Briony, cô gái tóc vàng xinh đẹp, nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu như thể tôi là một món đồ chơi mới được mang đến để tiêu khiển. Mọi thứ quá đỗi hoàn hảo, và đó chính là lúc sự kinh hoàng bắt đầu rò rỉ qua những khe nứt.
Sự thật nằm sau những ngăn tủ sắt
Cuối ngày, Bradley mượn thẻ của tôi để ra ngoài vì "quên thẻ ở nhà". Tôi không chút nghi ngờ, trao cho ông ta chìa khóa của sự tự do. Khi tôi bước vào phòng thay đồ để thu dọn đồ đạc, một mùi hương kim loại nồng nặc và tanh tưởi xộc thẳng vào đại não.
Tôi bước tới gần dãy tủ sắt bị đẩy lệch khỏi vị trí cũ. Phía sau đó, trong bóng tối hẹp và ẩm thấp, một thi thể bị nhét chặt. Máu thấm đẫm bộ đồng phục xanh thẫm. Những ngón tay co quắp, cứng đờ như muốn cào xé hư vô. Tiếng thét của tôi bị cắt đứt bởi tiếng chuông báo động.
Khi giám đốc cơ sở xuất hiện, ông ta nhìn tôi với vẻ mặt đỏ gay vì giận dữ. "Ai đã cho anh vào sáng nay?". "Bradley..." tôi lắp bắp. Ông ta chỉ tay xuống cái xác lạnh lẽo dưới đất: "Đó mới là Bradley."
Tiếng cười bùng nổ. Những bệnh nhân - Tav, Briony và những kẻ khác - cười đến chảy nước mắt. Họ đứng đó, xem tôi như một gã hề hạng bét. "Đó là Ed," giám đốc gầm lên, "Anh vừa mới để một kẻ sát nhân thực sự bước ra khỏi cửa bằng chính cái thẻ của mình!"
Hồi kết: Những con quỷ đeo mặt nạ người
Người lao công lẳng lặng lau những vết máu trên sàn đá marble như thể đó là một thủ tục hằng ngày. Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại: "Không ai nói cho anh sao? Ở đây chẳng có ai điên cả. Họ chỉ là những kẻ giàu có với những luật sư đủ giỏi để tráo án tử hình thành án tâm thần. Tiền bạc đã xây nên nhà tù dát vàng này để giữ họ lại, và anh... anh chỉ là một con tốt thí của chính phủ mà họ buộc phải chấp nhận."
Tav bước vào, đưa một xấp tiền cho người lao công rồi nhìn qua tôi như nhìn một bãi nôn trên lề đường. Tôi đứng đó, run rẩy trong bộ đồng phục mới, nhận ra mình vừa bị nhốt vào một lồng kính với những con quái vật thông minh nhất thế giới. Thứ hai tới, tôi vẫn phải quay lại đây. Vì ở nơi này, mạng sống của tôi bây giờ chỉ còn là một trò đùa trong lòng bàn tay chúng.
Tại sao các bệnh nhân ở đây lại trông tỉnh táo và sang trọng như vậy?
Bởi vì họ không hề điên. Đây là những tội phạm thượng lưu, sử dụng tiền bạc và các mối quan hệ để mua "giấy chứng nhận tâm thần" nhằm trốn tránh án tử hình hoặc tù khổ sai, biến trại tâm thần thành một khu nghỉ dưỡng bí mật.Kẻ giả danh Bradley là ai và hắn đã đi đâu?
Hắn là Ed, một bệnh nhân vô cùng nguy hiểm. Ed đã giết chết Bradley thật, giấu xác sau tủ locker và đóng giả làm người quản lý suốt cả ngày để lừa John trao cho hắn tấm thẻ an ninh nhằm tẩu thoát.Số phận của nhân vật John sẽ ra sao sau sự cố này?
John bị mắc kẹt. Anh ta vừa phạm sai lầm nghiêm trọng để sổng tù nhân, đồng thời trở thành đối tượng bị chế giễu và đe dọa bởi những kẻ sát nhân tâm thần còn lại bên trong cơ sở mà không thể dễ dàng từ bỏ công việc.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


