Một tấm ảnh selfie đầy ám ảnh, ván bài Ouija định mệnh và cái chết đột ngột của người bà. Sự thật kinh hoàng nào ẩn mình sau những bóng đen?

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Khởi đầu của những tiếng thì thầm
Có những bí mật không nên được khơi gợi, và có những cánh cửa một khi đã mở ra, bóng tối sẽ vĩnh viễn bám theo gót chân bạn. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ ngôi nhà cũ thời trung học—một nơi mà sự hiện diện của cái chết hiện hữu trong từng hơi thở của bức tường. Cả gia đình tôi đều biết, nhưng chúng tôi chỉ dám nhắc về nó trong những lời thì thầm run rẩy. Ở đó, một đứa trẻ và một người đàn bà quá cố vẫn lang thang, đánh dấu lãnh thổ của họ bằng những sự kiện không thể giải thích.
Năm 2011, chúng tôi chuyển đi, tưởng rằng đã bỏ lại những thực thể ấy phía sau. Trong một đêm dạ tiệc, tôi đứng trước gương, rạng rỡ trong bộ đồ lộng lẫy và chụp một tấm selfie. Khi bức ảnh được đăng lên Facebook, thay vì những lời khen ngợi, tôi nhận về sự kinh hoàng. Bạn bè tôi hoảng loạn chỉ ra hai bóng đen vô diện đứng ngay cửa phòng tôi—một người lớn và một đứa trẻ. Phải chăng chúng đã theo tôi đến tận đây? Trong cơn sợ hãi tột độ, tôi đã xóa bức ảnh, một hành động mà sau này tôi nhận ra là sự trốn chạy vô ích trước định mệnh.
Ván bài với hư vô
Halloween năm 2013, khi tôi là một học sinh năm cuối trung học đầy ngông cuồng. Thay vì dành những giờ phút cuối cùng bên người bà đang lâm bệnh, tôi đã chọn bóng tối. Tôi cùng đám bạn tự tay làm một bàn cầu cơ (Ouija), tìm đến thính phòng bị đồn đại là có ma của trường và một nhà thờ bỏ hoang gần nhà bà tôi.
Chúng tôi cười đùa, thách thức những linh hồn, nhưng không có câu trả lời nào đáp lại. Thất vọng, tôi mang ván bài chết chóc đó về tận phòng ngủ của mình, đặt nó lên giường và tiếp tục gọi tên những thực thể từ cõi âm. Vẫn là sự im lặng đáng sợ. Tôi đi ngủ, không biết rằng mình vừa ký một bản giao kèo bằng máu với những thứ không thuộc về thế giới này.
Hơi nóng của quỷ dữ và sự thức tỉnh
Ngày hôm sau, tôi được yêu cầu đến Houston, Texas để tham gia một giải đấu bóng mềm, nhưng trước đó mẹ bảo tôi ghé qua nhà bà vì bà không nghe máy. Khi tôi bước vào, không gian đặc quánh mùi tử khí. Bà tôi nằm đó, lạnh lẽo và bất động. Tôi là người đầu tiên tìm thấy cái xác, và cũng là người phải thực hiện những cuộc gọi báo tử trong cơn bàng hoàng.
Đêm đó, ông tôi ngủ lại trong phòng tôi, còn tôi nằm ngoài ghế sofa. Đó là lúc cơn ác mộng thật sự bắt đầu. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng trước nhà thờ bỏ hoang. Một gã đàn ông bước ra—hắn đẹp đẽ nhưng mang vẻ ngoài tàn bạo, toàn thân tỏa ra hơi nóng hầm hập như lửa địa ngục. Tôi chạy trốn đến nhà bà, nhưng dù tôi mở cửa trước hay cửa sau, hắn luôn đứng đó, cười ngạo nghễ trong ngọn lửa đỏ rực.
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, hơi nóng vẫn còn vương trên da thịt. Ngay khoảnh khắc đó, tại hành lang nơi từng xuất hiện hai bóng đen trong tấm ảnh năm xưa, chiếc đèn đột ngột bật sáng. Không có ai ở đó. Ông tôi vẫn ngủ say, anh trai tôi cũng không hề rời phòng. Ai—hoặc thứ gì—đã bật đèn để chào đón tôi trở về từ cơn ác mộng?
Cho đến tận ngày nay, hơi nóng từ giấc mơ đó vẫn ám ảnh tôi mỗi khi đêm về. Tôi chưa bao giờ chạm vào bàn cầu cơ thêm một lần nào nữa, bởi tôi biết, có những thứ một khi đã được triệu hồi, chúng sẽ không bao giờ rời đi.
Tại sao các bóng đen lại xuất hiện trong tấm ảnh selfie năm 2011?
Người kể chuyện tin rằng các thực thể từ ngôi nhà cũ thời trung học đã bám theo gia đình họ sang nơi ở mới, thể hiện qua hình dáng một người lớn và một đứa trẻ ở hành lang.Mối liên hệ giữa bàn cầu cơ và cái chết của người bà là gì?
Dù không có bằng chứng trực tiếp, nhưng sự trùng hợp giữa việc chơi Ouija tại nhà thờ bỏ hoang và việc tìm thấy người bà qua đời ngay ngày hôm sau gợi lên một cảm giác về sự rủi ro và điềm báo đen tối.Thực thể trong giấc mơ là ai?
Đó là một người đàn ông mang theo hơi nóng của lửa, có thể là một dạng quỷ dữ hoặc linh hồn tà ác được đánh thức từ nhà thờ bỏ hoang sau khi nhóm bạn trẻ sử dụng bàn cầu cơ.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



