Một đêm không ngủ của Nigel biến thành cơn ác mộng khi tiếng gõ cửa từ người mẹ quá cố hóa ra là một thực thể mang khuôn mặt của chính anh.

Cánh Cửa Khép Hờ Và Kẻ Lạ Mặt Mang Giọng Nói Thân Quen
Thế giới của Nigel vốn chỉ gói gọn trong những nhịp điệu đơn độc của một "con cú đêm". Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối vào lúc 2 giờ sáng, anh thường chọn cách gột rửa sự oi bức của mùa hè bằng những bước chạy dài, rồi đắm mình dưới làn nước ấm. Nhưng vào đêm thứ Hai, ngày 6 tháng 4 năm 2026, sự tĩnh lặng của màn đêm đã bị xé toạc bởi một thứ âm thanh không nên tồn tại.
“Nigel?”
Tiếng gọi khẽ khàng, mơ hồ vang lên sau cánh cửa phòng tắm. Đó là giọng của mẹ anh. Một sự bất thường đến lạnh sống lưng, bởi Nigel biết rõ mẹ mình luôn chìm vào giấc ngủ trước khi đồng hồ điểm 12 giờ đêm. Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Không khí trong phòng tắm đột ngột hạ thấp, cái lạnh len lỏi vào từng lỗ chân lông dù làn nước vẫn đang bốc hơi nghi ngút.
Sự Hiện Diện Của Bản Ngã Quỷ Dữ
Cơn ác mộng thực sự bắt đầu khi những tiếng đập cửa trở nên bạo lực và bất quy tắc. Ánh đèn phòng tắm vụt tắt, bỏ mặc Nigel trong bóng tối đặc quánh. Qua khe cửa, ánh đèn hành lang vẫn hắt vào một dải sáng vàng vọt, nhưng tuyệt nhiên không có bóng người. Không có ai đứng ngoài đó, vậy thứ gì đang cuồng loạn nã vào cánh cửa gỗ kia?
Trong cơn hoảng loạn, Nigel nhìn vào tấm gương phủ mờ hơi nước. Bóng hình một người phụ nữ hiện ra, quay lưng về phía anh, điên cuồng đập đầu vào cánh cửa. Mái tóc rối bời, chiếc áo ngủ buông lơi trên vai theo từng nhịp chuyển động cơ học đầy ám ảnh.
Nhưng khi thực thể đó chậm rãi quay mặt lại, trái tim Nigel như ngừng đập. Đó không phải gương mặt của mẹ anh. Trong gương, một kẻ mang chính khuôn mặt của Nigel đang nhìn chằm chằm vào anh. Với mái tóc dài nhuộm màu rũ rượi và một nụ cười rộng đến mang tai được khắc sâu trên mặt, sinh vật ấy đứng đó, bất động và quái dị.
Nigel khuỵu xuống sàn, đôi tay bịt chặt lấy tai trong khi những giọt nước mắt – thứ mà anh chưa từng nếm trải kể từ năm 4 tuổi – bắt đầu tuôn rơi. “Nó không có thật, nó không có thật,” anh lẩm bẩm như một lời cầu hồn, nhưng khi mở mắt ra, đôi mắt vô hồn cùng nụ cười ghê tởm kia vẫn đang sát gần, găm chặt lấy linh hồn anh.
Hồi Kết: Ánh Sáng Hay Chỉ Là Khởi Đầu Của Bóng Tối?
Sự kinh hoàng chỉ chấm dứt khi ánh đèn bật sáng cùng giọng nói cáu kỉnh của cô em gái: “Này, sao anh lại ở trong phòng tắm mà tắt đèn thế? Em cần đi vệ sinh, nhanh lên!”. Thực thể kia tan biến vào hư không như chưa từng hiện diện.
Đã 7 giờ sáng, Nigel vẫn ngồi đó, run rẩy viết lại những dòng này. Gia đình anh không có tiền sử bệnh tâm thần, và đây là lần đầu tiên ranh giới giữa lý trí và sự điên rồ của anh bị xâm chiếm. Anh hy vọng rằng, khi tỉnh dậy sau giấc ngủ muộn màng này, người phụ nữ anh thấy sẽ là mẹ mình bằng xương bằng thịt, chứ không phải là kẻ mang nụ cười của quỷ dữ.
Thực thể Nigel nhìn thấy trong gương là gì?
Có thể đó là một Doppelgänger (Song trùng) hoặc một thực thể tà ác giả dạng người thân để thao túng tâm lý nạn nhân trong trạng thái tinh thần nhạy cảm vào ban đêm.
Tại sao không có bóng người ở khe cửa dù có tiếng đập mạnh?
Điều này cho thấy thực thể này không tồn tại dưới dạng vật chất thông thường hoặc nó đang tồn tại ở một chiều không gian song song, chỉ có thể quan sát được qua gương.
Nigel có thực sự an toàn sau khi em gái xuất hiện?
Sự xuất hiện của người thân và ánh sáng có thể đã tạm thời xua đuổi thực thể, nhưng việc nó mang khuôn mặt của chính Nigel ám chỉ một sự gắn kết đáng sợ chưa được giải quyết.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả CheesyJazzboi
|


