Khám phá lời thú tội rợn người của Ancarn về đêm định mệnh trong sương mù, nơi ranh giới giữa kẻ săn mồi và con mồi bị xóa nhòa bởi một thực thể trắng toát.

Trong cõi vĩnh hằng của bóng tối, có những bí mật không nên được khơi gợi. Nhưng đêm nay, hơi thở của sương mù lại quá lạnh lẽo, buộc tôi phải trút bỏ gánh nặng của quá khứ. Tôi, Ancarn, từng là kẻ thống trị những con phố này – một thực thể cô độc hơn cả một hành tinh đi lạc trong hư vô.
Kẻ Săn Đêm Và Tiếng Thì Thầm Của Sắt Thép
Tôi từng bước đi giữa những làn sương mù dày đặc, thứ không khí đục ngầu ấy không chỉ làm cay mắt mà còn là tấm màn nhung che giấu bản năng săn mồi của tôi. Đối với tôi, những ánh đèn đường là những ngọn hải đăng của sự an toàn giả tạo, nơi tôi rình rập những kẻ lạc lối. Tôi nghe thấy nhịp tim họ đập loạn nhịp, nhìn thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên trán khi họ đi ngang qua tôi. Tôi mỉm cười với họ, nhưng kỳ lạ thay, không một ai trong số họ mỉm cười đáp lại.
Đêm định mệnh đó, sương mù dày đến mức ánh sáng chỉ có thể chạm tới mắt bạn khi bạn đã đứng ngay dưới chân cột đèn. Và đó cũng là lúc tôi nghe thấy nó: tiếng "rắc... rắc..." rợn người. Không phải tiếng bóng đèn chập chờn, mà là tiếng kim loại của những cột điện đang vặn mình, dù đêm ấy hoàn toàn không có gió và lớp vỏ sắt của chúng chẳng hề han gỉ.
Một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống, làm đông cứng dịch khớp trong cơ thể tôi. Tôi quay lại, mong chờ thấy sự trống rỗng của sương mù, nhưng thay vào đó là một bóng người. Hắn dừng lại đúng lúc tôi dừng, giữ một khoảng cách chính xác vài nhịp chân phía sau tôi.
Cuộc Truy Đuổi Trong Vô Vọng
Bản năng tự tôn của một kẻ săn mồi sụp đổ. Tôi chạy. Mỗi bước chân nện xuống mặt đường như một nhát búa đóng vào ý chí. Tôi ngoái đầu lại, và thực thể đó vẫn ở đó, không hề lộ vẻ mệt mỏi dù tôi đã dốc hết sức bình sinh. Trong cơn hoảng loạn, logic đã bị bóp nghẹt bởi bản năng sinh tồn nguyên thủy.
Rồi, tôi vấp ngã. Rầm!
Cú ngã khiến bụi bẩn và đá dăm sộc thẳng vào cái mũi đã gãy nát. Tôi nghẹn đắng bởi những chiếc răng rụng trong khoang miệng. Máu chảy tràn vào mắt, nhuộm đỏ tầm nhìn. Khi tôi lật người lại, một cảnh tượng còn kinh hoàng hơn cả cái chết hiện ra: Một người phụ nữ trong bộ đồ trắng muốt rực rỡ đến mức mù lòa. Hàm răng của ả phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong màn sương, tạo nên một nụ cười quỷ dị.
Ả vồ lấy cổ chân tôi. Làn da ả lạnh ngắt và nhẵn nhụi như đá hoa cương dưới huyệt mộ. Tôi đá văng ả ra, cố gắng bò dậy trong cơn đau nghiến ngấu. Một tia hy vọng le lói khi tôi rút chiếc điện thoại từ túi quần ướt đẫm mồ hôi. Không có tín hiệu (No Signal). Ngay lúc đó, một ánh đèn flash rực lên từ phía sau, xuyên qua sương mù và đâm thấu vào nhãn cầu tôi như hàng ngàn mũi kim.
Sự Trừng Phạt Trong Thùng Rác
Kiệt sức và vô vọng, tôi lảo đảo tiến vào một con hẻm lạ lẫm, nơi có một chiếc thùng rác bốc mùi nồng nặc. Tôi ép mình vào bên trong, mặc cho chất lỏng thối rữa thấm vào những vết thương hở. Nhưng ngay khi tôi vừa kịp thở phào trong bóng tối chật hẹp, một gương mặt hiện ra, chỉ cách tôi chưa đầy 2,5 centimet.
Vẫn là nụ cười ấy, với hàm răng quá trắng và mái tóc bị cắt lởm chởm thành từng mảng kỳ quái. Ả bóp nghẹt cổ tôi, nhấn chìm tôi vào đống túi rác nhựa hôi thối. Khi tôi tưởng chừng như lồng ngực mình sắp nổ tung, ả kéo mặt tôi sát lại, mũi chạm mũi, đôi mắt ả rực lên sự điên dại và phấn khích tột độ.
Ả thầm thì bằng một giọng nói khàn đặc như kéo ra từ đống đờm đặc: "Ngươi có... n-nhớ... khi ngươi làm... đ-điều này với ta không?"
Ả cười sằng sặc rồi nhảy ra khỏi thùng rác, biến mất vào màn sương như chưa từng tồn tại. Tôi muốn nói rằng tôi đã hối cải sau đêm đó. Nhưng không. Chỉ có song sắt nhà tù mới có thể ngăn chặn tôi. Cho đến tận bây giờ, nụ cười của người đàn bà mặc đồ trắng vẫn bị thiêu cháy vào tâm trí tôi. Sau đêm đó, tôi đã không bao giờ để bất kỳ nạn nhân nào của mình có cơ hội trốn thoát nữa.
Ai là người phụ nữ mặc đồ trắng?
Dựa trên lời thoại cuối cùng, đây có thể là linh hồn hoặc một nạn nhân cũ của Ancarn quay lại để thực hiện nghi thức trả thù (Karma).
Tại sao điện thoại không có tín hiệu và đèn flash lại xuất hiện?
Đây là chi tiết ám chỉ sự can thiệp của thế lực siêu nhiên hoặc một trò chơi tâm lý mà kẻ săn mồi (người phụ nữ) đang dùng để hành hạ Ancarn, giống cách hắn từng làm với người khác.
Ancarn hiện đang ở đâu?
Nhân vật chính xác nhận mình đang ở trong tù (Prison), và câu chuyện này là lời thú tội về những tội ác không bao giờ chấm dứt cho đến khi bị bắt.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn từ r/nosleep bởi Ancarn



