Một cuộc trò chuyện vô hại trên mạng xã hội đã dẫn lối cho một con quái vật bằng xương bằng thịt lẻn vào tận phòng ngủ của cậu bé 13 tuổi.

Khởi đầu của một nỗi ám ảnh
Câu chuyện này đã bị vùi lấp trong ký ức tôi suốt 5 hoặc 6 năm, nhưng mỗi khi đêm về, hơi lạnh từ khe cửa tủ vẫn khiến sống lưng tôi đông cứng. Khi đó, tôi chỉ là một cậu nhóc lớp 8, cái tuổi 13 đầy tò mò và ngây thơ. Trong những buổi chiều sau giờ học, tôi thường giam mình trong phòng, tìm kiếm sự giải trí từ những phòng chat trực tuyến – nơi mà những danh tính giả tạo nhảy múa trên màn hình máy tính.
Giữa những dòng chữ vô hồn, tôi gặp "cô ấy". Một nữ sinh trung học, tự nhận 16 tuổi, với cách nói chuyện ngọt ngào và đầy lôi cuốn. Chúng tôi phát hiện ra một sự trùng hợp định mệnh: cả hai sống chung một bang, thậm chí thị trấn của cô ấy chỉ cách nhà tôi một quãng đường ngắn. Sự tình cờ ấy như một miếng mồi ngon lành kéo tôi vào bẫy.
Theo lời gợi ý của cô ta, chúng tôi chuyển sang trò chuyện trên Kik – ứng dụng nhắn tin thịnh hành thời bấy giờ. Hình ảnh đại diện hiện lên là một thiếu nữ xinh đẹp. Ở cái tuổi 13, tôi đã ngỡ mình là kẻ may mắn nhất thế gian khi được một "đàn chị" để mắt tới. Tôi thậm chí đã hỏi Snapchat của cô ấy, nhưng cô ta từ chối với lý do chưa dùng – một chi tiết mà tôi đã ngây thơ bỏ qua trong những ngày đầu của ứng dụng này.
Cuộc hẹn với hư vô
Ngày Thứ Sáu định mệnh đó cuối cùng cũng đến. Cô ấy nói mình đã có bằng lái và sẽ lái xe đến nhà tôi. Tôi háo hức gửi địa chỉ nhà mình cho một người lạ, không một chút mảy may nghi ngờ. Nhưng khi kim đồng hồ nhích dần qua giờ hẹn, sự im lặng bao trùm lấy ứng dụng Kik. Cô ấy không phản hồi. Tin nhắn của tôi rơi vào khoảng không vô định.
Đêm đó, tài khoản của cô ta đột ngột biến mất. Tôi hụt hẫng, pha chút nhẹ nhõm vì linh tính mách bảo có điều gì đó không ổn. Tôi tự nhủ: "Chắc mình bị lừa rồi", và cố gắng xóa nhòa sự kiện đó khỏi tâm trí.
Nhưng bóng tối không buông tha tôi dễ dàng đến thế. Một tuần sau, tài khoản ấy sống lại. Cô ta xin lỗi, gửi kèm một biểu tượng mặt cười vô hại. Tôi đã quá mệt mỏi nên quyết định lờ đi và tắt mọi thông báo từ Kik.
Tiếng thì thầm từ bóng tối
Chiều hôm đó, khi đi học về, tôi thấy cửa sổ phòng mình đang mở toang. Gió lùa vào lạnh ngắt. Nghĩ rằng bố mẹ đã mở để thoáng khí, tôi lẳng lặng đóng nó lại, làm bài tập và chìm đắm vào thế giới trò chơi điện tử cho đến tận đêm khuya.
11 giờ đêm. Khi tôi vừa đặt lưng xuống giường, một sự tò mò quái ác thôi thúc tôi cầm điện thoại lên. Tôi mở Kik. 5 tin nhắn mới. Tất cả đều đến từ cô ta. Từng dòng chữ hiện lên như những nhát dao đâm xuyên qua sự yên lặng của căn phòng:
- “Này, hôm nay tôi quyết định sẽ qua chỗ cậu.”
- “Tôi đến rồi đây, cậu đang ở đâu?”
- (Một tấm ảnh chụp ngay trong phòng ngủ của tôi hiện ra)
- “Đành ngồi đây đợi cậu vậy…”
Và tin nhắn cuối cùng, được gửi cách đó đúng một tiếng đồng hồ, khiến hơi thở tôi ngưng trệ:
“NHÌN VÀO TRONG TỦ QUẦN ÁO ĐI…”
Sự thật kinh hoàng
Thế giới quanh tôi như sụp đổ. Tôi nhìn về phía tủ quần áo ở góc phòng. Cánh cửa tủ hé mở một khe hẹp, đen ngòm và sâu hoắm. Tôi không thể cử động, chỉ biết trố mắt nhìn trong nỗi kinh hoàng tột độ. Và rồi, cánh cửa bắt đầu chuyển động. Nó từ từ, từ từ mở rộng ra...
Không có cô gái 16 tuổi nào cả. Bước ra từ bóng tối của những lớp quần áo treo lỉa xỉa là một GÃ ĐÀN ÔNG TRƯỞNG THÀNH. Một kẻ lạ mặt bằng xương bằng thịt đã rình rập tôi ngay trong chính tổ ấm của mình.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi tung chăn chạy trối chết sang phòng bố mẹ. Khi bố tôi cầm đèn pin quay lại phòng, gã đàn ông đã biến mất qua ô cửa sổ lại một lần nữa bị mở toang. Cảnh sát đã được gọi đến, nhưng vì quá xấu hổ và sợ hãi, tôi đã không dám kể lại toàn bộ sự thật về "cô gái" trên Kik. Chúng tôi chỉ ghi nhận đó là một vụ đột nhập không thành.
Tài khoản Kik đó lại một lần nữa bị xóa sạch dấu vết. Không một lời giải thích, không một manh mối nào để lại, chỉ còn đó một bóng đen tâm lý sẽ theo tôi đến suốt đời. Kể từ ngày đó, tôi thề sẽ không bao giờ đặt chân vào bất kỳ phòng chat nào nữa.
Ai thực sự là kẻ đứng sau tài khoản Kik?
Đó không bao giờ là một cô gái 16 tuổi. Kẻ đó là một kẻ săn mồi (predator) trưởng thành, kẻ đã dùng chiêu trò "catfishing" để lấy lòng tin và địa chỉ của nạn nhân nhỏ tuổi.Làm thế nào gã đàn ông vào được trong phòng?
Hắn đã lẻn vào qua cửa sổ vào ban ngày khi cậu bé đi học, trốn sẵn trong tủ quần áo và chờ đợi thời điểm nạn nhân yếu ớt nhất để lộ diện.Tại sao người kể chuyện không cung cấp bằng chứng cho cảnh sát?
Sự xấu hổ của một cậu bé 13 tuổi khi nhận ra mình bị lừa bởi một cuộc tình ảo và nỗi sợ hãi bị cha mẹ khiển trách đã khiến cậu giữ kín bí mật về ứng dụng Kik.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



