Một đêm mùa hè kinh hoàng tại vùng sa mạc Oregon những năm 90, nơi một sinh vật cao hơn 2 mét với đôi mắt rực sáng đã cố gắng đột nhập vào xe.

Khúc dạo đầu của bóng tối
Vào những năm giữa thập niên 90, khi ký ức của một đứa trẻ lên bảy như tôi vẫn còn tinh khôi như tờ giấy trắng, một bóng đen đã vĩnh viễn tạt vào đó những vệt mực của sự hãi hùng. Mẹ tôi khi ấy lái chiếc station wagon khổng lồ – một "con thuyền chuối" già nua đủ sức chứa cả một đại gia đình. Chúng tôi đang tận hưởng kỳ nghỉ tại một vùng đất khô cằn, biệt lập, cách thị trấn gần nhất đến 30 dặm, nơi bà cố tôi dựng nhà giữa lòng sa mạc cao (high desert) ở Oregon.
Đó là một đêm mùa hè oi ả, kim đồng hồ đã điểm khoảng 9:30 hoặc 10 giờ tối. Sa mạc lúc này không còn là dải cát vàng hiền hòa mà trở thành một vực thẳm đen đặc. Em họ tôi thèm một lon soda, và vì mẹ phải vào thị trấn đón chú tôi tan ca, chúng tôi đã lao mình vào màn đêm. Hai dặm đường mòn từ nhà bà ra lộ chính vốn dĩ quá quen thuộc, nhưng đêm nay, không khí dường như đặc quánh lại, mang theo một điềm báo lạnh sống lưng.
Sự hiện diện của hư vô
Đang đi được nửa quãng đường đất, mẹ tôi đột ngột khựng lại. Một "cảm giác lạ lùng" – thứ trực giác của người mẹ về mối nguy hiểm đang rình rập – khiến bà ra lệnh cho chúng tôi khóa chặt tất cả các cửa xe. Một hành động chưa từng có tiền lệ. Khi đến biển báo dừng ở ngã ba, ánh đèn pha cắt ngang bóng tối nhưng chẳng thấy gì ngoài bụi mờ. Mẹ tôi không rẽ. Bà ngồi đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào cửa sổ phía hành khách.
Em họ tôi, đang ngồi ghế trước, nhìn ra cửa sổ rồi chết lặng. Tôi ngồi ngay phía sau, cố gắng nheo mắt nhìn qua lớp kính. Tôi vốn tự hào mình có thị lực đêm rất tốt, nhưng thứ tôi thấy lúc đó không phải là cảnh vật sa mạc dưới ánh sao. Nó là một màu đen tuyệt đối. Như thể có ai đó đã dán một tấm vải nhung đen kín mít bên ngoài cửa sổ, nuốt chửng mọi ánh sáng phản chiếu từ bảng điều khiển hay đèn pha.
Rồi, âm thanh kinh hoàng nhất vang lên: Tiếng lạch cạch của tay nắm cửa. Một thứ gì đó đang cố gắng mở cửa xe để vào với chúng tôi.
Cuộc tháo chạy điên cuồng
Em họ tôi bắt đầu gào thét trong cơn hoảng loạn tột độ. Mẹ tôi nhấn lút ga, chiếc xe station wagon nặng nề gầm lên, lao vút đi như một con thú bị thương. Kim đồng hồ tốc độ chưa bao giờ rời khỏi con số 70 dặm/giờ cho đến khi chúng tôi tới được trạm xăng nơi chú tôi làm việc.
Ánh đèn neon của trạm xăng không làm nỗi sợ tan biến, nó chỉ phơi bày sự thật rùng rợn hơn. Dưới ánh đèn trắng bợt bạt, tôi bước xuống xe và nhìn thấy dấu vết của kẻ săn đuổi: Xung quanh tay nắm cửa sau của tôi, lớp bụi dày đã bị lau sạch bởi một bàn tay lạ. Trên nóc xe, một dấu bàn tay với những vết móng vuốt hằn sâu. Gần chắn bùn sau, bốn vết xước dài ăn sâu vào lớp sơn xe, minh chứng cho một nỗ lực tuyệt vọng của sinh vật kia nhằm giữ chiếc xe lại.
Mẹ và em họ tôi run rẩy kể lại rằng, trong khoảnh khắc đứng hình đó, họ đã nhìn thấy những đôi mắt trắng rực sáng. Sinh vật đó phải cao ít nhất 6.5 feet (khoảng 2 mét) để có thể khom người nhìn vào cửa sổ một chiếc xe cao ráo như vậy. Người ta bảo Oregon chỉ có Bigfoot, nhưng Bigfoot không thuộc về sa mạc cao. Vậy thứ gì đã rình rập chúng tôi đêm đó?
Hồi kết: Bí ẩn vĩnh viễn vùi lấp
Lạ thay, trong khi mẹ và em tôi bị ám ảnh suốt đời, tôi lại không thấy sợ hãi. Tôi cảm thấy thực thể đó không muốn hại tôi, nó chỉ đơn giản là muốn chạm vào tôi. Đến tận ngày nay, gia đình tôi vẫn chia làm hai phe: những kẻ không tin cho rằng đó là ảo giác, và ba người chúng tôi – những kẻ đã nhìn thấy dấu vết vuốt quỷ trên lớp sơn xe.
Kẻ vô hình ấy vẫn còn đó, lang thang đâu đó giữa những lùm cây xô thơm và bụi cát của Oregon, chờ đợi một chiếc xe đơn độc khác dừng lại dưới biển báo đứng giữa hư không.
Sinh vật này có phải là Bigfoot không?
Mặc dù Oregon nổi tiếng với Bigfoot, nhưng tác giả và gia đình nghi ngờ điều này vì Bigfoot thường xuất hiện ở vùng rừng rậm, trong khi sự việc xảy ra ở vùng sa mạc cao (high desert).Dấu vết để lại trên xe là gì?
Có một dấu bàn tay sạch bụi quanh tay nắm cửa, một dấu tay có móng vuốt trên nóc xe và bốn vết xước sâu vào lớp sơn ở phần chắn bùn phía sau.Tại sao người kể chuyện không cảm thấy sợ hãi?
Đây là một chi tiết kỳ lạ của vụ án. Trong khi mẹ và em họ cảm nhận được sự đe dọa rõ rệt, tác giả lại cảm thấy thực thể này không có ý định làm hại mình, dù nó đang cố gắng mở cửa xe.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Charlindrea



