Ba tuần trước, giữa rừng tuyết trắng xóa, một bóng người trong lốt gấu cùng chiếc rìu cứu hỏa đã biến chuyến tản bộ thành cơn ác mộng đẫm máu.

Sự tĩnh lặng chết chóc trên nền tuyết trắng
Ba tuần đã trôi qua kể từ buổi sáng thứ Bảy định mệnh ấy, nhưng hơi lạnh của tuyết và mùi của sự sợ hãi vẫn còn vẹn nguyên trong từng hơi thở của tôi. Vùng Bear Country khi ấy được bao phủ bởi một tấm thảm tuyết trắng tinh khôi, một vẻ đẹp tĩnh lặng mà tôi ngỡ là liều thuốc chữa lành cho tâm hồn. Tôi bước đi, để mặc cho tâm trí trôi dạt giữa những hàng cây, tự tin rằng mình đã quá quen với những người hàng xóm bốn chân - loài gấu đen nhút nhát thường lẩn tránh con người.
Nhưng hôm đó, rừng già không chỉ có thú dữ. Dưới mặt tuyết xốp, tôi bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu lạ lùng. Những dấu chân người. Chúng không đi thẳng theo lối mòn mà uốn lượn, xoắn xuýt, chồng chéo lên nhau như thể một kẻ mất trí đã nhảy một điệu vũ điên cuồng và vô định giữa hư không. Một linh cảm bất an chạy dọc sống lưng, nhưng sự tò mò đã lấn át lý trí. Tôi vẫn tiếp tục bước sâu hơn vào cái bẫy của thiên nhiên.
Ánh nhìn lạnh lẽo và lưỡi rìu oan nghiệt
Khi tôi xuống tới một hẻm núi sâu, tiếng "crunch, crunch, crunch" của tuyết dưới chân tôi đột ngột bị phản chiếu bởi một âm thanh tương tự. Tôi dừng lại. Tiếng bước chân kia cũng dừng lại. Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm lấy không gian. Khi tôi vừa thốt lên lời chào run rẩy: “Có ai ở đó không?”, thì từ phía dốc cao, một bóng đen lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Tiếng gầm gừ đục ngầu phát ra từ cổ họng kẻ đó không phải của loài vật, mà là của một con quỷ mang hình hài con người.
Tôi chạy. Tôi chạy như chưa bao giờ được chạy, cảm giác như phổi mình sắp nổ tung trong không khí giá lạnh. Sau 5 phút trốn chạy tưởng chừng như hàng thế kỷ, tiếng bước chân phía sau biến mất. Tôi thở phào, tưởng rằng mình đã thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Nhưng không, ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.
Chỉ cách tôi mười mét trên lối về, một gã đàn ông đứng chắn giữa đường. Hắn mặc một bộ đồ gấu đen tồi tàn, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi qua khe mặt nạ vô hồn. Trên tay hắn là một chiếc rìu cứu hỏa nặng nề. Hắn vác rìu lên vai, thản nhiên đi qua đi lại như một tay đồ tể đang chờ đợi tảng thịt ngon nhất. Trong khoảnh khắc tôi cố lách qua, lưỡi rìu xé gió lao đến, chỉ thiếu một inch nữa là đã chẻ đôi lồng ngực tôi. Hắn tóm lấy cổ chân tôi, cảm giác bàn tay ấy lạnh lẽo như từ cõi chết trở về. Tôi vùng vẫy, tung một cú đá chí mạng vào bàn tay ấy và tẩu thoát trong cơn hoảng loạn tột độ.
Khi bóng tối gõ cửa sổ
Đêm đó, tôi bị đánh thức bởi một thứ âm thanh còn kinh khủng hơn tiếng rìu: tiếng gầm gừ trầm đục ngay bên ngoài cửa sổ phòng ngủ. Khi tôi mở mắt, khuôn mặt của kẻ lốt gấu đang dính sát vào lớp kính, đôi mắt hắn rực lên một niềm vui man rợ dưới ánh trăng.
RẦM! Chiếc rìu cứu hỏa đập tan nát cửa sổ. Một cánh tay dài, đầy lông lá giả tạo thọc vào trong, tóm chặt lấy áo tôi và kéo mạnh về phía bóng tối. Trong cơn tuyệt vọng, tôi quờ tay lấy một mảnh kính vỡ trên giường và đâm sâu vào cánh tay hắn. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, hắn buông tay. Tôi lao vào góc phòng, tay run rẩy nhấn số 911 trong khi nghe tiếng rìu đập phá điên cuồng vào vách nhà.
Khi cảnh sát đến, kẻ thủ ác đã tan biến vào làn sương đêm, để lại những vết rìu sâu hoắm trên khắp ngôi nhà như những vết sẹo không bao giờ lành. Lần theo dấu chân trên tuyết, nhà chức trách tìm thấy một chiếc lều rách nát giữa rừng sâu - nơi cư ngụ của kẻ lốt gấu.
Bên trong chiếc lều là một cảnh tượng kinh hoàng: xác của những con chó và mèo đi lạc bị xẻ thịt, thối rữa và có dấu hiệu bị ăn sống. Kẻ này không chỉ là một kẻ theo đuôi, hắn là một con thú dữ đang sống giữa loài người.
Điều đáng sợ nhất? Dấu chân của hắn kết thúc ngay tại trại, không có dấu hiệu đi tiếp. Cảnh sát không tìm thấy hắn. Hắn vẫn ở đó, ẩn mình dưới lớp da gấu, cầm chắc chiếc rìu và chờ đợi một buổi sáng tuyết rơi khác. Hãy cẩn thận khi bước chân vào rừng, vì đôi khi, thứ săn đuổi bạn không phải là gấu, mà là một thứ gì đó tồi tệ hơn nhiều.
Tại sao kẻ thủ ác lại mặc đồ gấu?
Việc mặc bộ đồ gấu giúp hắn ngụy trang hoàn hảo trong vùng Bear Country, đánh lừa bản năng cảnh giác của con người và tạo ra một nỗi khiếp sợ tâm lý cực độ cho nạn nhân trước khi ra tay.
Kẻ lốt gấu này đã sống trong rừng bao lâu?
Dựa trên số lượng xác động vật bị tiêu thụ và tình trạng của chiếc lều, cảnh sát nghi ngờ hắn đã ẩn náu và săn mồi tại khu vực này trong nhiều tháng trời.
Có bao nhiêu nạn nhân khác ngoài Both-Hornet-8995?
Dù chưa tìm thấy thi thể người tại trại, nhưng những dấu chân "vũ điệu điên cuồng" trong rừng gợi ý rằng hắn có thể đã theo dõi và săn đuổi rất nhiều người trước đó.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Both-Hornet-8995



