Một nhiệm vụ trinh sát tưởng chừng đơn giản hóa thành cơn ác mộng tột cùng. Khi ánh đèn pin lịm dần, thứ kinh hoàng trong bóng tối bắt đầu cuộc đi săn.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Đôi khi, sự vô tâm của người lớn lại là bản án tử hình dành cho những đứa trẻ. Đó là bài học đẫm máu mà tôi và Kurt đã phải trả giá trong một đêm mùa hè định mệnh tại trại hướng đạo sinh.
Hồi chuông lúc nửa đêm
Khi kim đồng hồ điểm 2 giờ sáng, bầu không khí tĩnh mịch của khu trại bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập. Dylan, một trong hai đứa trẻ đang thực hiện thử thách “kỹ năng sinh tồn” cùng với Joey, chạy thục mạng về phía lều của Scoutmaster Rusty. Lão già Rusty, với giọng nói khàn đặc và đôi mắt mệt mỏi, đã đánh thức chúng tôi dậy bằng một yêu cầu đầy ác mộng.
“Joey bị thứ gì đó làm cho hoảng sợ. Dylan nói nó nhìn thấy một con nhện khổng lồ. Hai đứa ra đó xem sao, đừng để nó một mình.”
Kurt, gã thanh niên 18 tuổi sắp trưởng thành, càu nhàu về việc phải đi cứu một đứa trẻ 14 tuổi nhút nhát. Nhưng dưới mệnh lệnh của Rusty, chúng tôi vẫn phải xỏ ủng, tiến vào bóng tối của rừng sâu, nơi mà những tán cây cổ thụ che khuất cả ánh trăng yếu ớt.
Ổ kén tử thần
Sau 15 phút rẽ khỏi con đường mòn, băng qua những lớp lá kim mục nát, ánh đèn pin của chúng tôi dừng lại trước một căn lều dựng tạm bằng cành cây. Không có ai ở đó. Không có tiếng trả lời.
Kurt nhặt được chiếc đèn pin của Joey trên mặt đất – nó đã tắt ngóm. Tôi bò vào trong căn lều chật hẹp, cảm nhận được một tiếng sột soạt kỳ lạ, giống như hàng ngàn chiếc chân nhỏ bé đang lướt trên mặt lá khô. Khi ánh sáng đèn pin rọi thẳng vào góc tối, tim tôi như ngừng đập.
Một khối cầu lớn bằng quả bóng đá, bề mặt cứng như cát nén, nằm đó với những vết rạch sâu. Từ bên trong, những chiếc chân đen ngòm, gầy guộc bắt đầu tuôn ra như một dòng thác đen kịt. Hàng ngàn con nhện tràn ra, bò lên tay, lên cổ, và rơi xuống từ nóc lều. Chúng tôi gào thét, điên cuồng giẫm đạp để thoát khỏi cơn lũ côn trùng gớm ghiếc đó.
Khi ánh sáng vụt tắt
Chúng tôi lạc lối trong sự hoảng loạn. Kurt bắt đầu gãi mạnh vào mắt cá chân – nơi một vết cắn đỏ ửng đang rỉ máu. “Chết tiệt, Rusty sẽ giận lắm đây,” cậu ấy lẩm bẩm, nhưng giọng cậu ấy run rẩy hơn bao giờ hết. Tôi nhìn chằm chằm vào bàn chân của Kurt, rồi nhìn lên đôi bàn tay cậu ấy. Những sợi lông đen kỳ lạ bắt đầu mọc dài ra một cách bất thường.
Đột nhiên, đèn pin của Kurt tắt ngóm. Bóng tối nuốt chửng lấy cậu ấy.
Tôi vội vã quay đèn về phía Kurt. Tim tôi thắt lại khi thấy sáu đôi mắt đen láy, lồi ra từ trên cành cây ngay phía sau cậu ấy. Một đôi càng khổng lồ, đầy lông lá lao xuống. Phập! Càng nhện xuyên qua lưng Kurt, đâm thủng lồng ngực và nhấc bổng cậu ấy lên không trung trong một tiếng thét đứt quãng.
Một tiếng bịch kinh tởm vang lên. Đầu của Kurt – trắng bệch, kinh hoàng và lìa khỏi cổ – rơi ngay dưới chân tôi. Những dải thịt và máu nhầy nhụa vung vãi như một loài sứa quái dị.
Sự thật vùi lấp dưới màu vàng
Tôi chạy. Chạy như thể tử thần đang phả hơi nóng sau gáy. Khi tôi tìm thấy con đường mòn có biển báo neon, một bóng đen khổng lồ chặn đứng lối đi. Nó cao lớn, tám chiếc chân lông lá bành trướng che khuất cả con đường. Sáu con mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tôi, và đôi càng rỉ ra thứ dịch đỏ sền sệt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi rút chiếc dao túi của Joey ra, đâm điên cuồng vào phần thịt mềm của con quái vật. Máu coppery nóng hổi và hôi thối phun trào, bao phủ lấy cơ thể tôi. Con quái vật gục xuống, nhưng trước khi nó tắt thở, tôi nhìn thấy một dải vải màu vàng quen thuộc quấn quanh chân nó.
Chiếc áo len màu vàng của Joey.
Con quái vật đó... hay Joey chính là cái kén cho nó?
Hồi kết không lối thoát
Tôi trở về trại lúc 5 giờ 20 sáng với hàm răng vỡ vụn và cơ thể đẫm máu. Rusty đã gọi kiểm lâm, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy Joey. Họ tìm thấy đầu của Kurt, và họ nghĩ tôi là kẻ điên khi kể về loài nhện khổng lồ đó.
Cảnh sát không tin tôi. Bác sĩ tâm lý không tin tôi. Nhưng họ sẽ sớm thấy bằng chứng thôi. Tôi có thể cảm nhận được nó. Những sợi lông đen cứng đang mọc lên trên mu bàn tay tôi, và một sự thèm khát máu thịt đang trỗi dậy từ sâu trong tủy xương.
Tại sao Kurt lại bị biến đổi nhanh như vậy?
Có lẽ chất độc từ vết cắn không chỉ giết chết nạn nhân mà còn biến đổi mã gen của họ thành một vật chủ mới cho loài ký sinh này.Joey thực sự đã đi đâu?
Dải vải vàng trên chân con nhện khổng lồ ám chỉ một sự thật tàn khốc: Joey đã không còn là người ngay từ khi Dylan bỏ chạy.Tương lai của người kể chuyện sẽ ra sao?
Với những sợi lông đen đang mọc trên tay, anh ta không chỉ là nhân chứng, anh ta đang trở thành chính thứ mà mình kinh sợ nhất.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



