Khi màn đêm bao trùm Crimson Oaks, Daphne không ngờ mình là vật tế cho thực thể rừng già. Một câu chuyện ám ảnh về sự sinh tồn và thực thể Tulpa bí ẩn.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Bản giao hưởng của bóng tối và sự cô độc
Thế giới của tôi vốn dĩ là một khối màu xám xịt của sự trầm uất. Giữa những ca trực đêm tĩnh mịch tại trạm xăng và những bài học đồ họa vô hồn, tâm trí tôi đã tự tách đôi để tạo ra Carmen. Cô ấy là một Tulpa – một thực thể tâm linh được nhào nặn từ trí tưởng tượng, một người chị em song sinh trong tâm khảm với mái tóc bạch kim luôn thì thầm bên tai những lúc tôi gục ngã nhất.
Cuộc hành trình định mệnh ấy bắt đầu khi tôi rời bỏ vỏ ốc của mình để tham gia chuyến cắm trại cùng Hailey và Blair tại Công viên Quốc gia Crimson Oaks. Tôi đã tưởng rằng đó sẽ là một kỳ nghỉ hồi phục tinh thần, cho đến khi bước chân lên chuyến xe buýt giá rẻ khởi hành từ Calgary sau nửa đêm. Gã tài xế nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ đã bị kết án tử hình, nhưng lúc đó, tôi chỉ nghĩ mình trông quá khác biệt trong bộ đồ Goth cũ kỹ.
Điểm dừng chân nơi hư vô
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi tỉnh giấc khi chiếc xe dừng bánh. Một biển hiệu trơ trọi hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo: Crimsonview Station. Gã tài xế không nói một lời, lặng lẽ đóng sập cửa ngay khi tôi vừa bước xuống, để lại tôi giữa sự bủa vây của rừng già và bóng đêm đặc quánh. Không sóng điện thoại. Không bóng người. Chỉ có một tấm bảng đồng gắn trên bức tường gỗ mục nát, mỉa mai chào đón du khách đến ngắm nhìn vẻ đẹp của Crimson Oaks.
“Họ đã bỏ rơi cậu ở một trạm dừng bỏ hoang giữa hư vô...” – Tiếng của Carmen vang lên trong đầu tôi, sắc lạnh và đầy cảnh báo.
Tôi ngồi trên băng ghế gỗ, châm một điếu thuốc để xoa dịu cơn run rẩy. Nhưng rồi, nhịp điệu của rừng già thay đổi. Tiếng sột soạt không phải của gió, cũng chẳng phải của lũ sóc. Đó là một thứ gì đó nặng nề, nhão nhoét và đầy mùi gỗ mục đang len lỏi giữa những gốc cây cổ thụ. Ánh sáng từ chiếc bật lửa nhỏ nhoi không thể xua tan được thực thể đang lớn dần trong bóng tối. Nó không giống một sinh vật sống, nó như thể chính khu rừng này đã đứng dậy, hình thành từ những mảnh gỗ mục và rêu xanh, vươn những xúc tu dây leo về phía tôi.
Căn bếp của quỷ dữ dưới lòng đất
Khi tôi tỉnh lại, mùi hương nồng nặc của bùn đất và gỗ mục lấp đầy phổi. Tôi bị giam cầm bởi những sợi dây leo quấn chặt lấy thân mình, treo lơ lửng trong một hang hốc lộ thiên bên dưới bộ rễ của một cây cổ thụ khổng lồ. Phía trên đầu tôi, một khối mồi nhầy nhụa bằng rêu – Trái tim của khu rừng – đang đập những nhịp điệu phập phồng, giận dữ.
Dưới chân tôi không phải là đất đá bình thường. Đó là những mảnh xương người. Trắng hếu, nứt vỡ, bị rễ cây xuyên qua lồng ngực để chắt lọc chút dưỡng chất cuối cùng. Carmen thét lên trong tâm trí tôi: “Đây không phải tổ, đây là một cái tủ chạn! Nó đang dự trữ thịt của cậu để bón cho cái cây quỷ quái này!”
Bằng một nỗ lực phi thường, tôi dùng ngón chân kẹp lấy chiếc bật lửa rơi vãi trên đất, đưa nó lên tay mình. Ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt những sợi dây leo đang siết chặt. Khi tôi thoát ra được cũng là lúc thực thể gớm ghiếc kia trở về. Da nó như vỏ cây già, tứ chi khẳng khiu và đôi mắt là hai hốc tối sâu thẳm.
Hồi kết rực lửa
“Đốt nó đi! Đốt trái tim của nó!” – Carmen gầm lên. Tôi leo lên những rễ cây trơn trượt bằng toàn bộ sức lực của một kẻ không còn gì để mất. Khi thực thể kia vươn bàn tay thối rữa về phía tôi, tôi đã kịp giật phăng khối rêu đang đập phập phồng ấy xuống và dí ngọn lửa vào.
Một tiếng hú xé toạc màn đêm. Khối rêu bắt cháy như một kho chứa thuốc súng khô khốc. Thực thể kia co giật, gào thét trong đau đớn khi ngọn lửa lan từ trái tim lên lớp vỏ mục nát trên người nó. Tôi chạy. Tôi chạy như thể tử thần đang phả hơi nóng sau gáy, cho đến khi ánh bình minh bắt đầu nhuộm đỏ đường chân trời.
Một giờ sau, tôi quay lại con lộ chính. Chuyến xe buýt tiếp theo dừng lại trước mặt tôi. Gã tài xế nhìn tôi, mặt cắt không còn giọt máu. “Cô... sao cô có thể...?”. Hắn biết. Tất cả bọn họ đều biết về sự hiến tế này. Tôi bước lên xe, lạnh lùng đáp lại: “Hình như ai đó đã tính toán sai rồi. Đi đến Crimson Oaks ngay lập tức.”
Phía xa sau lưng tôi, một cột khói đen ngòm bốc lên từ sâu trong rừng. Đó là đám tang của một thực thể không tên, và cũng là sự kết thúc cho nỗi ám ảnh tại Ga Crimsonview.
Thực thể tại Ga Crimsonview là gì?
Đó là một sinh vật cộng sinh với cây cổ thụ, được hình thành từ gỗ mục và rêu, chuyên săn bắt con người để làm vật tế dưỡng cho khu rừng.
Carmen thực sự là ai?
Carmen là một Tulpa - một dạng nhân cách tách rời trong tâm trí của Daphne, đóng vai trò như một người bảo vệ và dẫn dắt cô vượt qua nghịch cảnh.
Tại sao gã tài xế lại bỏ mặc Daphne?
Dường như có một thỏa thuận ngầm hoặc một sự hiến tế định kỳ giữa dịch vụ vận tải và thực thể trong rừng để đổi lấy sự bình yên cho khu vực Crimson Oaks.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Crimsonview Station



