Một lời cảnh báo đẫm máu từ Highway 10. Đừng bao giờ dừng chân tại trạm xăng Elara nếu bạn không muốn trở thành một phần của bóng tối sa mạc.

Tôi đang gõ những dòng này bằng bàn tay trái run rẩy, trong khi cánh tay phải nằm bất động trên đùi, đau đớn đến mức tê dại. Tôi có thể cảm nhận được mảnh xương gãy đang đâm xuyên qua da thịt mình. Trong bóng tối đặc quánh của chiếc Civic, tôi cố điều hòa nhịp thở, cầu nguyện rằng hắn không nghe thấy tiếng tôi giữa tiếng gió gào rú ngoài kia.
Chương I: Ánh đèn nhấp nháy giữa hư vô
Nếu bạn thấy mình đang lăn bánh trên Highway 10 và ánh đèn nhiên liệu bắt đầu gào thét, hãy nghe tôi: Đừng. Bao. Giờ. Dừng. Lại. Cho dù bạn có mệt mỏi đến đâu, cho dù kim xăng đã chạm vạch đỏ, hãy tiếp tục lái cho đến khi đôi mắt bạn rỉ máu, nhưng đừng bao giờ bước chân vào đó.
Đồng hồ chỉ 3 giờ sáng. Sa mạc lúc bấy giờ không khác gì một hố đen khổng lồ nuốt chửng ánh đèn pha yếu ớt từ chiếc ’98 Civic cũ nát của tôi. Chloe đang ngủ thiếp đi bên cạnh, mái tóc màu nâu đỏ dính bệt vào trán. Cô ấy trông thật bình yên, và điều đó càng làm tôi thấy mình như một kẻ tội đồ khi lôi cô ấy vào chuyến hành trình vô định này.
Rồi nó hiện ra. Một bảng hiệu neon cổ quái: ELARA. Chữ 'A' cuối cùng đã chết lịm, chỉ còn lại dòng chữ EL_RA nhấp nháy một cách đầy ám ảnh giữa màn đêm tịch mịch.
Chương II: Những mảnh hồn khô héo
Tiếng sỏi đá vỡ vụn dưới bánh xe nghe chói tai một cách lạ thường. Trạm xăng đó thực chất là một túp lều rách nát với những tấm ván ép đóng kín cửa sổ và lớp sơn vàng bong tróc như da của một xác chết. Mùi cà phê thiu và xăng sống nồng nặc bủa vây lấy buồng phổi tôi.
Phía sau tấm kính plexiglass trầy xước là một người đàn bà. Bà ta trông như đã bị phơi khô dưới nắng sa mạc suốt sáu mươi năm qua. "Đầy bình," tôi lẩm bẩm, cố tỏ ra bình tĩnh.
Bà ta không đáp. Đôi mắt đục ngầu ấy nhìn xuyên qua tôi, hướng về phía bóng tối của bãi đậu xe. Ở đó, một gã đàn ông trong bộ đồ bảo hộ sờn cũ đang tựa lưng vào chiếc xe tải. Hắn không nhúc nhích. Hắn đứng đó, một thực thể tĩnh lặng đến rợn người, như thể được đúc từ chính bóng đêm của sa mạc. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt của hắn găm vào gáy mình như những mũi kim băng giá.
"Đường dài lắm, phải không cậu trai?" Giọng bà ta rít lên như tiếng xẻng kéo lê trên mặt đường nhựa. "Nhiều người lạc bước ngoài kia lắm. Đôi khi, họ chẳng bao giờ tìm thấy đường về nữa."
Chương III: Kịch bản của quỷ dữ
Khi tôi đứng ngoài trời để bơm xăng, ánh sáng huỳnh quang phía trên đầu rít lên từng hồi đầy bệnh hoạn. Dưới chân tôi là một mẩu giấy gói kẹo màu đỏ bị vò nát. Tôi đông cứng người lại. Đó chính là mẩu giấy kẹo tôi đã thấy qua cửa sổ xe từ trước khi bước xuống. Nó nằm chính xác ở vị trí đó, với những nếp gấp y hệt.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cứ như thể toàn bộ nơi này là một sân khấu được dàn dựng vụng về, và ai đó đã quên không dọn dẹp đạo cụ. Tôi vội vàng thanh toán 20 đô la cuối cùng, khóa chặt cửa xe và nhấn ga.
"Cẩn thận trên đường đấy," tiếng bà ta thì thầm lọt vào tai tôi ngay trước khi cánh cửa đóng sập. "Sa mạc luôn lấy đi thứ mà nó muốn."
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu. Chiếc xe tải và gã đàn ông đã biến mất. Không tiếng động cơ, không tiếng bước chân. Chỉ còn lại bóng tối vĩnh cửu.
Chương IV: Cái giá của sự dừng chân
Một dặm. Hai dặm. Sự cứu rỗi của nhựa đường khiến tôi thở phào. Nhưng rồi... Click. Một tiếng động cơ khí vang lên dưới gầm xe. Chiếc Civic bắt đầu rùng mình dữ dội. Thump. Thump. Thump.
"Leo? Có chuyện gì vậy?" Chloe choàng tỉnh, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Tôi tấp vào lề đường, gió rít gào như tiếng cười nhạo. Lốp sau bên hành khách không chỉ bị xẹp, nó bị xé toạc thành từng mảnh. Và nằm sâu trong đống cao su nát bấy đó là một cái mỏ lết ống (pipe wrench) khổng lồ.
Từ trong bóng tối, tiếng Tap... tap... tap... vang lên đều đặn. Gã đàn ông ở trạm xăng bước ra từ hư không. Hắn gõ nhẹ một chiếc mỏ lết thứ hai vào bắp chân, nhịp nhàng và chết chóc.
"Leo," hắn thầm thì, giọng nói vang vọng ngay sát màng nhĩ tôi dù hắn còn ở cách xa vài mét. "Cậu quên một thứ rồi."
"Sao mày biết tên tao?" Tôi lùi lại, tim đập loạn xạ như một con chim bị nhốt trong lồng sắt. Đôi mắt hắn xanh xao, vô hồn như mắt cá chết. Hắn mỉm cười, nhưng cơ mặt không hề cử động.
"Cậu không thể rời đi mà chưa trả lộ phí, Leo. Không một ai cả."
Hắn lao đến. Một tiếng RẮC khô khốc vang lên giữa đại ngàn hoang vu. Cánh tay tôi gãy lìa như một cành củi khô. Tôi ngã xuống cát bụi, tầm nhìn trắng xóa vì đau đớn, trong khi bóng đen của hắn bao trùm lấy tôi...
Bí ẩn đằng sau trạm xăng Elara
Tại sao mẩu giấy gói kẹo lại là một chi tiết quan trọng?
Mẩu giấy kẹo là dấu hiệu cho thấy không gian và thời gian tại trạm xăng Elara bị bẻ cong hoặc được sắp đặt sẵn. Nó ám chỉ rằng Leo đã rơi vào một "vòng lặp" hoặc một thực tại giả lập do các thế lực tại đây tạo ra.
Gã đàn ông cầm mỏ lết là ai?
Hắn dường như là kẻ canh giữ hoặc thực thể săn mồi của Highway 10. Việc hắn biết tên Leo cho thấy đây không phải là một vụ cướp ngẫu nhiên mà là một cuộc đi săn nhắm vào linh hồn của những kẻ lữ hành.
Liệu có thể thoát khỏi Elara nếu không dừng lại?
Lời cảnh báo của nhân vật chính cho thấy việc "tiếp tục lái" là cơ hội duy nhất. Một khi đã dừng lại và tắt máy, bạn đã chấp nhận bước vào trò chơi sinh tử của chúng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



