Một hồ sơ rợn người về tiệm cà phê Drowsy Spectre, nơi những thực thể siêu nhiên ẩn mình và âm mưu tàn khốc của Barrow được hé lộ qua lời kể của Axel.

Bóng ma sau cánh cửa và sự im lặng của gã "Mỉm Cười"
Tôi sẽ bỏ qua những lời chào hỏi rỗng tuếch. Giờ này, hẳn bạn đã biết tôi là ai, hoặc nếu chưa, hãy cứ để bóng tối tự dẫn lối. Đêm qua, tôi đã thức trắng trong căn hộ của mình, toàn thân căng cứng như một dây đàn sắp đứt, chỉ dám thả lỏng khi tiếng gõ cửa của kẻ có biệt danh Smiles thôi vang lên.
Tôi lao vào những bản đồ trực tuyến, điên cuồng tìm kiếm một điểm tựa thực tại, để rồi chỉ nhận về một sự thật lạnh lẽo: chẳng có tòa nhà, lâu đài hay khách sạn nào tồn tại nơi tôi đã tìm thấy Barrow. Một câu trả lời siêu nhiên là quá rõ ràng, nhưng trong thế giới này, sự rõ ràng luôn đi kèm với điềm gở. Tôi tự hỏi Tall Ben muốn tôi thấy gì? Lớp sương mù dày đặc đó, hay là cõi hư vô ẩn sau nó?
Amber từng nói về "ma cà rồng ngược", nhưng Carlie có lẽ đã chạm đúng mạch máu của sự thật hơn. Hắn là một kẻ bắt chước (mimic) – giống như thứ đã tấn công tiệm cà phê vài tháng trước. Những thực thể này không còn đơn thuần là những kẻ săn mồi lang thang; chúng đang khao khát được "nhập cuộc", được trở thành nhân viên, được thực thi một kế hoạch tiền định đầy ám ảnh. Sự kiên nhẫn của chúng chính là lưỡi dao đang kề sát cổ chúng tôi.
Fraeria: Thành phố bị băm vằn bởi gai nhọn
Mọi chuyện bắt đầu thối rữa từ ba năm trước, tại Fraeria. Khi tôi, Em và Nomic quay lại nơi đó, thành phố không còn là nhà. Nó là một xác ướp bị thiên nhiên nguyền rủa. Những dây leo gai góc, to lớn như thân ngựa, đâm xuyên qua các tòa nhà, bóp nghẹt những cột đèn và nghiền nát mái tôn. Con mắt xanh thiên thể từng ngự trị trên bầu trời đã biến mất, thay vào đó là một khối thực vật khổng lồ, một trái tim briar vĩ đại đang đập nhịp điệu của sự hủy diệt.
Chúng tôi bước đi trên đống đổ nát, nơi những vết dấu màu xanh trên cổ tay – thứ phong ấn năm người chúng tôi – đã phai nhạt. Em gào thét tìm cha mình trong tuyệt vọng, nhưng thành phố chỉ trả lời bằng sự im lặng rợn người.
RỒI HẮN XUẤT HIỆN.
Từ trong những bóng râm của đám dây leo chằng chịt, một gã đàn ông mặc bộ vest nâu, cao lớn và mảnh khảnh bước ra. Hắn tự gọi mình là Trove Briar – anh trai của Selene. Nụ cười của hắn để lộ hàm răng quá hẹp, quá sắc, giống như được thiết kế riêng để nghiền nát xương tủy người hơn là để cười.
"Selene đã đi rồi," hắn cười gằn, giọng nói sâu hoắm như vọng ra từ nấm mồ. "Cô ấy để lại cho ngươi một món quà chia tay."
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Xác của Rykar – kẻ vốn là mối hiểm họa của tiệm cà phê – bị quăng ra, vặn vẹo và nát bấy như vừa bị một chiếc xe tải nghiền qua. Trước khi chúng tôi kịp phản ứng, cơn giận của Trove bùng nổ. Những xúc tu đầy gai nhọn phóng ra từ cánh tay và bụng hắn, quấn chặt lấy cổ Em. Nomic lao vào cứu cô ấy, nhưng một cái gai nhọn hoắt đã đâm xuyên qua đầu anh ngay lập tức.
Tôi đã đứng đó. Chết lặng. Không vũ khí, không can đảm. Tôi nhìn Trove giết chết họ, nhìn hắn cúi chào đầy mỉa mai rồi biến mất vào rừng gai. Nomic và Em đã chết, và trái tim tôi cũng tan thành một lỗ hổng đen ngòm, nơi những giọt nước mắt thậm chí không còn đủ sức để chảy.
Barrow: Kẻ đồng hành không linh hồn
Tôi tiến sâu vào trung tâm của đống gai nhọn và tìm thấy Barrow. Hắn bị những cái gai lớn đâm xuyên qua ngực, ghim chặt vào bức tường đổ nát. Mỗi hơi thở của hắn là một tiếng "xoẹt" ghê rợn khi lồng ngực di chuyển dọc theo chiếc gai mục nát. Nhưng hắn không rên rỉ, không đau đớn. Vì hắn không biết đau là gì.
Khi tôi dùng đá đập vỡ những dây leo và kéo hắn ra, câu đầu tiên hắn hỏi không phải là về sự an nguy của bản thân, mà là: "Selene đâu?"
Hắn nói rằng tất cả chúng tôi đang ở trong một "nhà tù". Selene đã tìm thấy lối thoát – một cánh cửa chỉ dành cho một người. Để mở nó, bốn kẻ khác phải làm vật hiến tế thông qua những dấu ấn trên cổ tay. Barrow không hề quan tâm đến cái chết của Em hay Nomic. Hắn chỉ tiếc nuối vì Selene đã nhanh chân hơn hắn.
"Thế giới này phần lớn là ảo ảnh, Axel," hắn nhìn tôi bằng đôi mắt trống rỗng. "Nhưng những thứ bò trườn và gây tổn thương ngoài kia? Chúng là thật. Và chúng ta đều bị nhốt cùng với chúng."
Cuộc đua đến chiếc chìa khóa định mệnh
Barrow muốn tiếp quản tiệm cà phê, muốn tìm một "cánh cửa" khác và sẵn sàng hy sinh bất cứ ai để đạt được mục đích. Chúng tôi đi bộ về phía tiệm cà phê Drowsy Spectre trong sự im lặng nặng nề. Tôi biết mình phải hành động trước khi gã không có cảm xúc này biến tôi thành vật tế tiếp theo.
Lợi dụng việc Barrow không có cảm giác xúc giác, tôi đã áp sát hắn. Tim tôi đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực khi những ngón tay run rẩy luồn vào túi áo vest của hắn. Hắn không hề nhận thấy. Chiếc chìa khóa tiệm cà phê nằm gọn trong tay tôi.
Khi đến gần cửa tiệm, tôi bất ngờ tăng tốc, lao về phía cửa sau. Barrow đuổi theo, đôi mắt lạnh lẽo đó giờ đây đầy vẻ truy sát. Tôi tra khóa, mở toang cửa và sập mạnh nó lại ngay khi cánh tay của hắn kịp thò vào khe hở.
"Axel... cho tôi vào," giọng hắn bình thản đến mức kinh tởm vang lên sau lớp gỗ. "Ngươi không thể tìm thấy cô ấy nếu không có tôi."
Tôi không cần hắn. Tôi cần những người bạn đã nằm lại trong rừng gai Fraeria. Tôi cài xích cửa, lùi lại vào bóng tối của cửa hiệu, để mặc gã quỷ không tim đứng ngoài sương mù.
Hồi kết: Luật lệ mới tại Drowsy Spectre
Tháng ngày trôi qua, tiệm cà phê vẫn vận hành dù chỉ với vài nhân viên. Richard – chủ sở hữu thực sự – chẳng mấy quan tâm, nhưng ông ta đã đưa cho tôi một lời khuyên sống còn: Thêm một quy tắc mới vào danh sách.
QUY TẮC SỐ 4: TUYỆT ĐỐI KHÔNG TRÒ CHUYỆN VỚI BARROW.
Hắn vẫn lảng vảng ngoài kia, trong lớp sương mù đang ngày càng thu hẹp lại, chờ đợi một cơ hội để tìm thấy "cánh cửa" và bốn nạn nhân mới. Những bản sao từ Fraeria vẫn đang tìm cách lẻn vào. Tôi – quản lý của Drowsy Spectre – sẽ phục vụ những vị khách kỳ quái nhất của thế giới này, nhưng tôi cũng sẽ là kẻ gác cổng.
Không một ai sẽ phải làm vật tế nữa. Và nếu thực sự có một lối thoát khỏi nhà tù này, tôi sẽ tìm thấy nó, nhưng không phải bằng máu của những người tôi thương yêu.
Khám phá những bí ẩn chưa có lời giải
Tại sao Barrow không cảm thấy đau đớn?
Barrow có thể là một thực thể bắt chước cấp cao hoặc đã bị biến đổi bởi những quy tắc của Fraeria, khiến hắn mất đi mọi cảm giác xúc giác và cảm xúc của con người.Cánh cửa mà Selene đã vượt qua thực chất là gì?
Đó được coi là lối thoát duy nhất khỏi "nhà tù" thực tại mà họ đang bị giam cầm. Tuy nhiên, cái giá để mở nó là mạng sống của bốn người mang dấu ấn.Trove Briar có còn là mối đe dọa không?
Có. Trove và những dây leo gai nhọn đại diện cho sức mạnh nguyên thủy của thành phố chết, và hắn vẫn đang canh giữ vùng lõi của sự mục nát.Điều gì sẽ xảy ra nếu quy tắc "Không nói chuyện với Barrow" bị phá vỡ?
Barrow là kẻ thao túng bậc thầy. Việc trò chuyện với hắn có thể dẫn đến việc bị lôi kéo vào một thỏa thuận máu hoặc bị ép buộc tham gia vào nghi lễ hiến tế mới.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
|


